“Cô lời xin với Trình Tử.”
Khi Đường Nhất và cha Trình bước , đúng lúc lướt qua Tần Lan.
Trong mắt Tần Lan vẫn còn ngấn lệ, qua cứ như chịu nỗi oan ức tày trời .
Đường Nhất nhíu mày, luôn cảm thấy chút quen mắt, chỉ là nhất thời nhớ .
Mấy phòng bệnh liền cảm thấy tình hình , một Trình T.ử cửa sổ, cũng chẳng thèm để ý đến Tạ Từ, Tạ Từ bế đứa trẻ, cứ luôn miệng giải thích gì đó với Trình Tử.
Cha Trình nghĩ nhiều như , vội vàng đặt đồ xuống, tiến lên đón lấy Đường Bảo, “Con rể, con khỏe !
Đừng bế trẻ con vội, hiện giờ trạng thái thế nào ?
Có chỗ nào thoải mái ?”
Bị cha Trình ngắt lời, Tạ Từ đành đáp lời ông , “Cha, con , nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa, vật lý trị liệu là thôi ạ.”
Chỉ là khi cha Trình, trong ánh mắt xẹt qua một tia mờ mịt, xen lẫn sự nghiêm túc.
Cha Trình đối diện với cũng sững một chút, nhưng ông nghĩ ngợi nhiều, chỉ tưởng là ảo giác, “Vậy thì , con mang theo khá nhiều đồ dùng thường ngày sang đây, cũng con dùng quen , những ngày tới cha ở đây với con, đừng sợ nhé.”
Cha Trình tính tình đôn hậu, những lời hoa mỹ, nhưng tình cảm ông dành cho Tạ Từ là chân thành thực lòng, Tạ Từ mà cho ?
Mẹ Trình thì tinh tường hơn cha Trình nhiều, kết hợp với phụ nữ chạy ngoài, bà dường như hiểu điều gì đó...
Ngay lập tức đến bên cạnh Trình Tử, kéo kéo cô, hạ thấp giọng :
“Có chuyện gì con?
Sao con giận dỗi thế?
Người còn đang ốm đau mà.”
Trình T.ử lên tiếng, mặt sầm , ánh mắt ngoài cửa sổ lạnh băng.
Mẹ Trình vỗ cô một cái, “Cái con bé , chuyện gì thì hẳn hoi, đừng trưng cái bộ mặt lạnh lùng đó .”
“Mẹ, gì , xem một cái về thôi ạ, bên công ty con còn bận lắm.”
Tim Trình thắt , chuyện hề nhỏ, nếu theo cái tính xót Tạ Từ của Trình T.ử thì thể nào những lời như .
Tạ Từ thực đầu óc vẫn còn chậm chạp, nghĩ nhiều là sẽ đau đầu, nhưng rõ vợ nhỏ của đang giận.
“A Tử, Tần Lan chỉ là một bạn cũ của thôi, bao nhiêu năm gặp, sáng nay tình cờ ghé qua thăm thôi, cô chuyện lọt tai, nhưng chuyện đó liên quan gì đến !”
Trình Tử:
“......”
Đường Nhất thấy tình hình chút cũng ghé sát Trình Tử, “Vừa xảy chuyện gì ?
Cô thấy phụ nữ đó đang chăm sóc Tạ Từ chứ?
Hai hành động mật, còn thèm coi cô gì?”
Trình Tử:
“......”
Tạ Từ cũng cạn lời, liếc Đường Nhất mấy cái, lúc mới nhíu mày lạnh lùng :
“Đường Nhất, đừng bừa, thấy chị đang giận ?”
Đường Nhất cảm thấy dù lý thẳng nhưng khí thế vẫn hùng hồn, thể đường đường chính chính mắng Tạ Từ , nên chút hả hê!
Nghiêm mặt , sang Tạ Từ, “Anh mới là im mồm, ngày nào cô cũng lo lắng cho đến mức ăn ngon ngủ yên, cả gầy rộc bao nhiêu !
Vừa thấy thể gặp là vui mừng đến mức như một kẻ ngốc, dám với cô ?”
“Cô là phụ nữ, lo sự nghiệp, chăm sóc gia đình và con cái, còn ngày nào cũng phân tâm lo lắng cho .
Anh thì , ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, chắc sớm quên cô và các con ?”
Đường Nhất “tặc tặc" hai tiếng, bắt trọn sự xa lạ trong mắt , “Anh cái ánh mắt vô tình của mà xem.”
Tạ Từ im lặng một lát, trầm giọng :
“ chỉ là đối với diện mạo của chút mờ nhạt, đây là di chứng của vết thương ở đầu, vì khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-ngot-nho-xinh-thap-nien-90-ga-cho-chong-cung-coi-sinh-bao-boi/chuong-451.html.]
Cả Trình T.ử chấn động dữ dội, bỗng nhiên chút tỉnh ngộ, “Anh nhớ rõ diện mạo của chúng em ?
Là nhớ rõ tất cả ?”
Tạ Từ gật đầu, đáy mắt một tia áy náy, “Lúc đầu là , nhưng bây giờ đỡ hơn nhiều , đang phục hồi chức năng .
Xin... xin .”
Trình T.ử hiểu.
Cha Trình cũng bỗng dưng hiểu điều gì đó.
Hai ăn ý nhắc chuyện nữa, chỉ là cảm giác kỳ quặc trong lòng lời giải đáp.
Hóa là !
Cơn giận của Trình T.ử cũng tan biến quá nửa, cô Tạ Từ sẽ lừa , là bạn cũ thì chỉ thể là bạn cũ, là bạn cũ hôm nay mới gặp .
Mẹ Trình thì xót xa , đặt bé Mặc Bảo đang ngủ say xuống bên cạnh Tạ Từ, khẽ vỗ về đứa trẻ, “Con rể , con nhận nữa ?
Sao thương nặng đến thế hả con?
Con đừng sợ nhé, nhận rõ thì chúng từ từ nhận, đều là một nhà cả, con.”
Trong mắt Tạ Từ hiện lên ý , “Con nhận , chỉ là ký ức chút mờ nhạt, nhận .”
Mẹ Trình đưa tay quơ quơ mắt , “Thật sự nhận ?”
“Vâng.”
Cha Trình gạt tay bà xuống, “Con rể thương ở đầu chứ mù.”
“Ồ ồ, chẳng qua... chẳng qua là thử một tí thôi mà.”
Mẹ Trình gượng thu tay .
Tạ Từ bóp bóp bàn tay nhỏ của Mặc Bảo, khóe môi ngậm nụ .
Đường Nhất quanh một lượt, thấy càng mắng thì Trình T.ử dường như càng hết giận?
Đây là cái kiểu gì ?
“Anh còn chẳng nhận cô nữa, mà cô giận ?”
Đường Nhất tiếp tục soi mói.
Trình T.ử lườm một cái, “Xê , năng vớ vẩn cái gì thế?
Không thấy rể mất trí nhớ ?”
Đường Nhất:
“......”
Mất trí nhớ cái rắm!
Đều là giả vờ cả thôi.
Tạ Từ thấy Trình T.ử , lập tức bày nụ yếu ớt, khẽ gọi một tiếng:
“Vợ ơi.”
Lòng Trình T.ử tiếng gọi của cho mềm thêm một chút, “Khi nào thể xuất viện?”
“Bác sĩ sớm nhất cũng một tháng nữa.”
“Đầu óc hỏng , chân cũng què luôn ?”
Mí mắt Tạ Từ giật giật, gật đầu, “Bị trúng đạn, vấn đề lớn.”
Trình T.ử lườm một cái, “Vấn đề lớn?”
“Khá lớn, đau.”
Sau vài câu , Trình T.ử nửa đẩy nửa thuận xuống bên cạnh , “Người phụ nữ đó là ai?
Nếu rõ ràng, thì cuộc sống của chúng cũng chấm dứt tại đây luôn.”
Tạ Từ rõ ràng thẳng lên một chút, “Cô tên là Tần Lan, cũng ở Thông Thành, hồi nhỏ lớn lên cùng ở khu đại viện quân đội, bản cô là một nghệ sĩ múa, cô ở đoàn quân nhạc...”