“ Trình T.ử , ông là một chồng đạt tiêu chuẩn, càng là một cha đạt tiêu chuẩn.”
Hai vợ chồng kết hôn gần ba mươi năm từng đỏ mặt với , Trình gì ông cũng theo, xích mích thì ông cũng dùng lời lẽ ngon ngọt để dỗ dành, bàn bạc kỹ lưỡng.
Ông một tay nghề giỏi nhưng thấp điệu nội liễm, bao giờ khoe khoang.
Bảo ông thật thà nhưng lòng ông thông thọ vô cùng, thể quan tâm đến cảm nhận của mỗi xung quanh.
Nói ít nhiều.
Không xa, ngay cả tính tình lạnh lùng như Tạ Từ mà ở trong gia đình cũng là quan hệ nhất với bố vợ, chuyện gì còn tìm ông Trình để tâm sự.
Bố Trình dường như cảm ứng, treo xong dải lụa đỏ là về phía con gái, lấy một chiếc bình giữ nhiệt từ trong ba lô , “Uống chút nước , vùng cao nguyên mặt trời to."
“Cảm ơn bố."
Bố Trình sững một chút cũng gì, chỉ lắc đầu.
Mẹ Trình ở đằng lầm bầm nửa buổi trời, dường như là cầu xin cả trăm điều ước cuối cùng mới luyến tiếc treo dải lụa đỏ lên.
“Chị bảo dải lụa đỏ mỗi tuần đều thu , ông bảo lời cầu nguyện liệu linh ?"
Bố Trình bà hỏi đến mức bất lực, “Chắc chắn là linh, bà ước là nhận ngay."
Mẹ Trình nhận câu trả lời ý là í ới đòi chụp ảnh chung, chụp ảnh.
Trình T.ử chỉ mệt , đưa máy ảnh và máy cho bố Trình, còn tựa lan can nghỉ ngơi.
Bên má là ngọn gió hồ mật, mắt là năm tháng tĩnh lặng.
Rời khỏi hồ Tình Nhân, bước về phía những con sóng xanh dập dềnh của hồ Nhĩ Hải.
Thuê một chiếc thuyền du lịch nhỏ, ba vặn.
Người chèo thuyền là địa phương, khuôn mặt đen sạm hằn vết thời gian, ông hiếu khách, tiếng sảng khoái, chủ động kể cho mấy về những câu chuyện của hồ Nhĩ Hải, mỗi viên đá, mỗi con sóng đều trở nên sinh động qua lời kể của ông.
Trình T.ử mặc cho suy nghĩ của lan tỏa theo những gợn sóng của mặt hồ.
Nắng trưa lười biếng và ấm áp, chiếc thuyền nhỏ nhẹ nhàng đung đưa giữa lòng hồ, ung dung tự tại.
Mẹ Trình đưa tay xuống nước, tạt những tia nước nhỏ, “Ông Trình xem, chất lượng nước ở đây thật đấy."
Trình T.ử nhẹ tựa , khẽ nhắm mắt , cảm nhận gió thanh, nước biếc, thỉnh thoảng những chú chim nước lượn vòng đầu, xét về khía cạnh nhận thức thì đây thật sự là một sự an lạc từng .
Lúc hoàng hôn buông xuống, những đám mây nơi chân trời nhuộm vàng, hồ Nhĩ Hải hoàng hôn dịu dàng ôm lòng.
Mấy thuyền, tận mắt chứng kiến mặt trời từ từ chìm xuống hồ Nhĩ Hải, nhuộm đường chân trời thành một màu cam đỏ rực rỡ.
“Sắp cập bến ."
Trên đường về, họ giới thiệu nếm thử các món ăn của Bạch.
Hương vị tệ, chỉ là một vài món đặc sản quá đặc biệt khiến Trình T.ử nhớ mãi quên, ví dụ như... bì lợn sống trộn gỏi!!
Lúc về tới lữ quán là 7 giờ rưỡi tối.
Bầu trời đêm ở tỉnh Vân Nam đặc biệt đen, như mực tàu vẩy , những ngôi bên đặc biệt sáng, lấp lánh li ti, vô cùng bắt mắt.
“Trong vali của để 2000 tệ, bây giờ trộm mất , bảo là liên quan đến các ?
Rõ ràng là mất ở lữ quán của các mà!"
Trình T.ử cau mày qua, là cặp tình nhân trẻ tuổi hôm qua.
Cô gái đang chống nạnh, chỉ tay chất vấn Tiểu Béo.
Khuôn mặt Tiểu Béo khổ sở, “Trước khi nhận phòng chúng cháu đều nhắc nhở , đồ đạc quý giá xin hãy tự bảo quản, nếu thật sự quý giá mà thể tự mang theo thì thể mang quầy lễ tân để chúng cháu trông giúp..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-ngot-nho-xinh-thap-nien-90-ga-cho-chong-cung-coi-sinh-bao-boi/chuong-526.html.]
“Rầm!"
Người đàn ông bên cạnh cô đập mạnh tay xuống quầy lễ tân, “Mày điên ?
Ai mang tiền đưa cho khác trông giúp?
Tiền mất ở lữ quán của chúng mày thì chúng mày chịu trách nhiệm!"
Tiểu Béo vội vàng xua tay, “Vị đồng chí , hai là mau báo cảnh sát , đó là 2000 tệ lận mà... cháu gánh nổi trách nhiệm..."
“Mày quỵt nợ đúng ?"
Người đàn ông rõ ràng là giận đỏ cả mắt, đưa tay lôi Tiểu Béo ngoài, giơ nắm đ.ấ.m định tay.
“Ơ kìa, đừng đ.á.n.h , đừng đ.á.n.h , gì thì từ từ ."
Bố Trình vội bước nhanh lên ngăn cản.
Cô gái thấy đến là mấy Trình T.ử thì đảo mắt một cái, đưa tay chỉ Trình Tử, “ , bảo là khách khác đều mặt đúng ?
Vậy là cái điên lấy trộm ?
Chính là cái hôm qua chuyện với cô ."
Tiểu Béo vội vàng giải thích, “Không thể nào, hôm nay A Nãi của cháu còn sân , hơn nữa bà tiền là gì, càng bao giờ tùy tiện phòng khác."
“Ai mà chứ, chừng các là một quán đen!
Mày dám gọi đối chất trực tiếp ?"
Trình T.ử mà bật .
Lúc thì hở một câu là điên, rõ tinh thần bình thường mà còn đòi gọi đối chất?
Trình T.ử hai lời, lấy chiếc Đại ca đại (điện thoại cầm tay) từ trong túi , báo cảnh sát, “Alo, chào đồng chí cảnh sát, chỗ xảy một vụ mất trộm lớn, đúng , tiền mất là 2000 tệ, đúng, lữ quán Phồn Hoa..."
Trình T.ử gọi điện xong thì bước tới quầy lễ tân, “Cảnh sát sắp đến , dẫu bọn họ cũng là chuyên nghiệp, hai bất cứ nghi ngờ nào đều thể với cảnh sát."
Cô gái kéo đàn ông , cứ thế núp lưng , cứ như thể Trình T.ử là một con mãnh thú nào đó , “Cô hung dữ cái gì mà hung dữ, tiền là giỏi lắm ?
Liên quan gì đến cô?
Cô lấy tư cách gì mà ở đây chỉ tay năm ngón."
Trình Tử:
“..."
Trình T.ử mà ch-ết lặng, thể hiểu nổi, “Vị đồng chí , cô thật sự mất tiền ? 2000 tệ là tiền nhỏ, đây thuộc về tội trộm cắp tiền lớn, tù đấy, chẳng lẽ cô bắt tên trộm?
giúp cô báo cảnh sát mà cô còn sang chỉ trích ?"
Cô gái hừ lạnh một tiếng, “ ngu, bây giờ chúng đang bắt trộm đây thây, chìa khóa phòng chỉ và ông chủ , ngoài bọn họ thì còn ai nữa?
Chẳng lẽ tự trộm tiền của ?"
Người đàn ông tiếp lời:
“Chúng báo cảnh sát cũng là đang cho bọn họ cơ hội, nếu trả tiền đồng thời tiền phòng mấy ngày nay cho chúng thì chuyện chúng cũng lớn, bây giờ thì ..."
Trình T.ử chỉ Tiểu Béo, “Hai chắc chắn là lấy trộm?"
Cả Tiểu Béo sắp biến thành mướp đắng luôn , “Chị Trình, cháu thật sự ."
Hai thấy bộ dạng của Tiểu Béo thì chỉ cảm thấy là chột , giọng điệu cũng càng đanh thép hơn, “Vali của cứ để trong phòng, căn phòng chỉ các thôi!"