Hiều Vân lau đồ đạc :
– Hi Tuấn thường xuyên về, về cũng chẳng mấy ngày. Cho dù là ở nhà em cũng cơ hội tiếp xúc với . Anh là thiếu gia mà. Nhớ hồi đầu em đến đây ngoài vì mức lương cao thì còn là vì thể tiếp cận Hi Tuấn! Thật thất vọng…
Cô thở dài :
– thể tận mắt thấy em cũng vui
Chu Thiến hỏi cô:
– Giờ Hi Tuấn nổi tiếng ?
Hiểu Vân kinh ngạc:
– Không chứ? Chuyện mà chị cũng ?
Nhắc đến chuyện , vẻ mặt Hiểu Vân trở nên kích động:
– Anh tham gia một bộ phim thần tượng, phim đó nổi tiếng khắp Châu Á, ngay cả Hàn Quốc, Nhật Bản cũng ưa thích. Cuối năm một công ty nước ngoài đầu tư chế tác phim điện ảnh do thủ vai chính cũng nổi tiếng thị trường quốc tế. Hi Tuấn còn dành danh hiệu Ảnh đế nữa . Có thể , giờ Hi Tuấn là ngôi hàng đầu Châu Á, nhiều nữ minh tinh mong hợp tác đó nhưng từng cho ai cơ hội cả. Người đàn ông như mà bạn gái, scandal thật sự khiến fan gơ như bọn em điên cuồng
Nói tới đây, Hiểu Vân buông khăn lau, hai tay bưng má, vẻ mặt vô cùng si mê (Bựa thế, khăn lau rõ bẩn …)
Thì Hi Tuấn nổi tiếng đến mức , thật sự là đơn giản! Cũng lạ, Hi Tuấn đương nhiên nổi tiếng
Đang , Triệu phu nhân và Hi Tuấn từ lầu xuống. Triệu phu nhân tươi rạng rỡ, xem con trở về khiến bà vui. Chu Thiến nghĩ, Triệu lão gia còn phản đối Hi Tuấn nữa ? nghĩ , Hi Tuấn thể thoải mái về thế hẳn là còn phản đối gì nữa
Triệu Hi Tuấn định buông Thế Duy xuống nhưng Thế Duy lâu gặp chú, chú bế nên ôm c.h.ặ.t cô , chịu xuống. Hi Tuấn chút bất đắc dĩ:
– Thế Duy, chú mệt quá, giờ chú buồn ngủ ghê, lúc nào chú dậy chơi với Thế Duy ?
Thế Duy chịu, hai đùi cọ cọ bám c.h.ặ.t lấy Hi Tuấn. Hi Tuấn bực buồn
Chu Thiến vội tiến lên với Thế Duy:
– Thế Duy ngoan, chú mệt lắm, để cho chú ngủ , chú mà ngủ thì sẽ bệnh đấy
Thế Duy thấy bệnh thì do dự hỏi:
– Thế tiêm ?
Chu Thiến gật đầu:
– Phải tiêm đó!
Thế Duy thấy tiêm thì nhíu mày:
– Tiêm đau lắm, đừng tiêm
Nói xong chủ động buông Hi Tuấn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-nha-hao-mon/chuong-310.html.]
Hi Tuấn Chu Thiến :
– Cũng là cô mới cách
Chu Thiến tự nhiên vỗ vỗ vai :
– Mau ngủ ! Anh trông như lâu ngủ
Động tác nhỏ của cô khiến Hi Tuấn ngây một hồi, lúc mới lấy tinh thần :
– thế, tháng album mới nên tháng bận.
Chu Thiến mỉm :
– Mau !
Triệu Hi Tuấn nụ của cô thì ngẩn , đó mới xoay lên lầu.
Hi Tuấn ngủ một giấc, đến lúc tối mới tỉnh
Lúc xuống nhà thì Triệu Hi Thành và Triệu lão gia về. Hai thấy Hi Tuấn thì đều . Chu Thiến nụ của Triệu lão gia thì càng chắc chắn rằng hai . Làm để cố chấp như Triệu lão gia chịu đổi suy nghỉ? Cô thật sự ngạc nhiên.
Người một nhà sum họp vui vẻ ăn bữa tối, Chu Thiến vẫn bón cơm cho Thế Duy xong mới ăn. Tuy rằng Quế tẩu lệnh để phần cơm cho đến muộn nhưng Hiểu Vân luôn để dành cơm cho cô. Mọi thấy nhưng cũng chẳng ai gì, tất cả hầu đều hảo cảm với Chu Thiến nhưng bất mãn với Quế tẩu. Chỉ là Quế tẩu địa vị cao nhất, là của đại thiếu phu nhân tương lai nên cũng đành chịu. Cho nên Quế tẩu cũng , bà định khó Chu Thiến nhưng chẳng tác dụng gì.
Thế Duy thấy Chu Thiến nào cũng là bón cơm cho mà ăn thì nhịn hỏi:
– Vì cô ăn cơm?
Chu Thiến gắp một miếng trứng gà để bát bé :
– Chút nữa cô sẽ ăn
– Không, cháu cô ăn cơm với Thế Duy cơ
Nói đến đây nổi cơn ngang ngược chịu ăn tiếp, cứ cố đòi Chu Thiến ăn cùng mới chịu
Triệu phu nhân thế thì :
– Chu tiểu thư, ăn cơm cùng chúng . Mỗi đều hại cô ăn đồ lạnh, thật sự ngại.
Nói xong sai Quế tẩu mang một đôi bát đũa đến
Lòng Quế tẩu mất hứng, thầm lườm Chu Thiến một cái nhưng chẳng gì, đành theo. Nhìn địa vị của Chu Thiến ở Triệu gia càng lúc càng củng cố thì lòng đầy đố kỵ, khỏi nghĩ, nếu Chu Thiến chen ngang thì vinh dự chính là con . Cùng Triệu gia ăn chung một bàn, thực sự mặt mũi. Không , nhất định với Tống tiểu thư, để cô đuổi Chu Thiến mới !
Chu Thiến xếp cạnh Hi Tuấn, lúc xuống, Hi Tuấn mỉm với cô. Chu Thiến để ý Thế Duy ăn cơm, đôi lúc cũng nhỏ giọng tán gẫu với Hi Tuấn đôi câu. Triệu Hi Thành đối diện thấy bọn họ mỉm chuyện thì cảm thấy ch.ói mắt. Chu Thiến thật bản lĩnh, chỉ một ngày thu phục Thế Duy, giờ ngay cả Hi Tuấn cũng cô thu phục ?
Cô gái rốt cuộc gì hấp dẫn ? Diện mạo bình thường, dáng bình thường, ngay cả tính tình cũng chẳng là mấy, đúng là, chuyện gì thế ?
Triệu Hi Thành thỉnh thoảng bọn họ, trong lòng thầm oán