Vợ quân nhân vừa kiều vừa dũng, chồng sĩ quan sủng tận mạng - Chương 196

Cập nhật lúc: 2026-04-28 09:55:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khương Linh nhịn lạnh, cao thật, quả nhiên là cao.”

 

Thật chọc mù mắt cô , cảm thấy đây là một gã thô kệch thô lỗ, nhưng thực tế đàn ông chính là một tên tâm cơ quỷ quyệt bọc bên ngoài lớp da thô kệch.

 

Đằng nào cô cũng tin đàn ông đột nhiên khai sáng.

 

Cũng đúng thôi, chút tâm cơ chút bản lĩnh thật sự, thể trẻ tuổi bò tới vị trí ?

 

Trách giả vờ, chỉ trách quá đơn giản.

 

Khương Linh đẩy lưỡi, nhịn đầu thoáng qua Tạ Cảnh Lâm.

 

Lúc Tạ Cảnh Lâm đó chính là hình tượng quân nhân chính trực chính nghĩa, cũng lộ hàm răng trắng bóc nữa, cũng cợt nhả nữa.

 

Chẳng xa, ở đó thật sự dáng vẻ ngọc thụ lâm phong tuấn tiêu sái, một khuôn mặt còn khá câu hồn.

 

Cô suýt chút nữa là sa ngã .

 

Khương Linh càng tức hơn.

 

Dọc đường về vì thêm Tạ Cảnh Lâm, đều nữa.

 

May là chỗ bọn họ cách công xã gần, dù đường khó khăn, nhanh cũng tới thôn.

 

Tạ Cảnh Lâm nào về cũng thể gây náo động.

 

Lần cũng ngoại lệ, thấy vác những đồ đó còn khá tò mò.

 

Kết quả hỏi thêm câu nữa, bảo là của Khương Linh.

 

Không ít liền tò mò, Tạ Cảnh Lâm còn giúp Khương Linh cầm đồ cơ chứ.

 

Tạ Cảnh Lâm liền giải thích thêm nữa.

 

Ánh mắt dân trong thôn Tạ Cảnh Lâm đều đổi, mang theo ánh mắt đứa ngốc.

 

nhanh cảm thấy bình thường.

 

Trước lúc Khương Linh mới tới ai mà vẻ bề ngoài của Khương Linh lừa gạt qua.

 

Tạ Cảnh Lâm là quân nhân, coi trọng phục vụ nhân dân nhất, khuôn mặt đó của Khương Linh lừa gạt cũng là bình thường.

 

Bây giờ thì, hehe.

 

Không ai vạch trần, cứ coi như tác phong quân nhân của Tạ Cảnh Lâm, phục vụ nhân dân, còn khen hai câu.

 

Tạ Cảnh Lâm mang đồ điểm thanh niên trí thức, mở túi hành lý của , lấy một chiếc túi vải đưa cho Khương Linh:

 

“Đồng chí Khương Linh, đây là đồ em nhờ mang cho em.”

 

lúc nào…”

 

Khương Linh lời còn hết, Tạ Cảnh Lâm gật đầu cắt ngang lời cô:

 

“Việc hứa với em nhất định , về đây, đều sống ở trong một thôn, cần giúp đỡ cứ việc mở lời.”

 

Đi ngoài hai bước đầu:

 

, về thể ở tới rằm tháng Giêng, về đây.”

 

Nói xong Tạ Cảnh Lâm còn nghiêm chào Khương Linh một cái quân lễ.

 

Làm xung quanh kinh ngạc kêu vãi.

 

“Tình huống gì ?”

 

“Không nữa.”

 

hỏi Khương Linh:

 

“Em lúc nào nhờ mang đồ cho em đấy?”

 

Khương Linh đang cơn tức, cáu kỉnh :

 

“Thích lúc nào thì lúc đấy, gửi cho nhiều tiền thế, tiêu mãi hết.”

 

Vội vàng cầm đồ về phòng.

 

Đồ để đất, Khương Linh ném lên giường đất.

 

Tạ Cảnh Lâm , việc đúng là cao điệu thật.

 

Lạy trời ạ, cô dự cảm , mùa đông sẽ náo nhiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-vua-kieu-vua-dung-chong-si-quan-sung-tan-mang/chuong-196.html.]

 

mà…

 

Cảm giác trong lòng cô là lạ.

 

Khương Linh khỏi nhớ tới chuyện Tạ Cảnh Lâm lúc thư khi nào về sẽ mang đồ cho cô.

 

Bây giờ thế mà thực sự thực hiện .

 

chút đợi mở chiếc túi vải đó , bên trong là đặc sản khô của Đông Bắc, hạt thông, hạt dẻ , hạt phỉ còn hạt dẻ rừng.

 

Lấy một quả hạt dẻ rừng dùng sức bóp một cái, lộ nhân, Khương Linh đưa miệng c.ắ.n một cái, thơm nức mũi, thế mà rang chín .

 

Nếm hạt thông hạt phỉ các thứ cũng như .

 

Tất cả đều là rang chín .

 

Trong lòng Khương Linh đột nhiên một cảm giác rõ là gì.

 

Dường như, chút vui vẻ?

 

Cảm giác giống với việc Tô Lệnh Nghi bọn họ đối xử với cô.

 

Chính cô cũng chút để mô tả nữa.

 

Ngủ mơ màng, lúc nửa tỉnh nửa mơ đột nhiên thấy tiếng nước chảy.

 

Khương Linh giật thót, vội gian, liền thấy linh tuyền vốn ngừng chảy từ lâu bắt đầu sủi nước.

 

Nếm thử linh tuyền ngọt lịm, Khương Linh thế mà nảy một ý nghĩ kỳ lạ.

 

Hay là vì linh tuyền mà tạm bợ một chút?

 

Khương Linh ý niệm dấy lên, hận thể tát một cái, ở đây lảm nhảm cái gì thế , cô là loại vì linh tuyền mà bán !

 

Ngay đó bình thản, chỉ là một đàn ông , ngủ thì , gả thì , khi sống nổi nữa còn quản cho cô ?

 

Đi một bước tính một bước, xem tên ch.ó đàn ông còn trò mèo gì nữa hãy tính.

 

Bây giờ quan trọng nhất là uống linh tuyền!

 

Vì linh tuyền cũng chảy mãi, Khương Linh chán nản, ở đó dòng nước nhỏ từ từ hội tụ ở đáy xô.

 

Nhấc gáo nước múc một ít nước uống, đúng là thông suốt , cả đều thăng hoa.

 

Đây đúng là đồ thật.

 

Nếu liên quan tới khác thì mấy.

 

Ăn hạt dẻ rừng, uống linh tuyền, Khương Linh cảm thấy gì hạnh phúc hơn thế nữa.

 

Mà tại nhà họ Tạ, vì Tạ Cảnh Lâm về sớm nên cũng vui.

 

Tào Quế Lan vung tay lên:

 

“Nhà thằng hai, thịt con gà mái đẻ trứng , tối một nồi gang hầm.”

 

Nói xong tiếc nuối:

 

“Tiếc là thằng ba vẫn nghỉ.”

 

Thằng ba Tạ Cảnh Minh bây giờ vẫn đang học trung học, sang năm thi trung chuyên, tới giữa tháng Chạp mới nghỉ về.

 

Tạ Thế Thành liền :

 

“Năm nay đầy đủ, đợi họp chợ mua con gà, đến tết hầm một con.”

 

Tào Quế Lan đau lòng một chút, ngay đó gật đầu:

 

“Được.”

 

Tạ Cảnh Lâm nãy giờ lên tiếng :

 

“Năm nay mua thêm nhiều gà.”

 

Nói xong lấy từ trong túi hai tờ đại đoàn kết còn một phiếu:

 

“Những năm cầm lấy, tết nhất mua đồ tết các thứ, gà vịt thịt cũng đều mua chút .”

 

Đừng chỉ hai mươi đồng tiền, sức mua khá là .

 

Một con gà mái già đẻ trứng nhiều nhất cũng chỉ ba đồng tiền thôi.

 

 

Loading...