Khương Linh híp mắt chào :
“Chị Lưu ăn cơm ạ.”
“Thím Tôn đang rảnh đấy ạ.”
Bất kể là ai, chỉ cần Khương Linh gặp qua, cô đều gọi tên , miệng ngọt, thái độ , híp mắt thể tận lòng .
Nhìn đôi vợ chồng trẻ mật về phía .
Mấy đàn bà khỏi cảm thán:
“Người , vỏ quýt dày móng tay nhọn, chúng còn đoán Tạ phó đoàn trưởng tìm vợ kiểu gì, ngờ tìm kiểu .”
“Thế chẳng lắm , chứng tỏ mắt tinh đời, tìm cô vợ thế.
Đổi là , tìm cô vợ xinh điều, thích?”
“Thích chứ, nếu con dâu mà miệng ngọt như thế thì .”
“Nhìn cũng xứng đôi lắm, hơn con nhỏ Dương Phượng Mai nhiều.”
Một bà lão tiến gần nhỏ:
“Các , những tin đồn đây hình như đều xuất phát từ chỗ Dương Phượng Mai đấy.
Hình như là nó đầu tiên ở bên ngoài, Tạ Cảnh Lâm gia đình ép buộc mới đồng ý kết hôn, thậm chí còn truyền là Tạ Cảnh Lâm sắp xong ép Tạ Cảnh Lâm về kết hôn đấy.”
“Dương Phượng Mai thực sự ?”
“Chứ còn gì nữa, các tưởng chuyện từ .”
Thím Trương lúc tới:
“Thế nhưng lúc Dương Phượng Mai xem mắt với Tạ Cảnh Lâm đây thành .
Sao còn truyền mấy thứ đó.”
“Có lẽ thấy Tạ Cảnh Lâm lên đấy, trong đại viện chúng , nào đoàn trưởng mà tới ba mươi tuổi, còn trai nữa.”
“Cũng .”
Mấy đàn bà bàn tán ở đó, Khương Linh cũng dọc đường cùng Tạ Cảnh Lâm chào hỏi tới Cung tiêu xã.
Nhân viên bán hàng của Cung tiêu xã từng gặp Khương Linh, đột nhiên thấy Khương Linh liền trợn tròn mắt kêu lên:
“Tạ phó đoàn trưởng, đây là vợ ?
Không lắm ?
Đây mà gọi là ?
Thế thì bọn sống đây?”
Mặt Tạ Cảnh Lâm lập tức xị xuống.
Khổ nỗi nhân viên bán hàng cứ như thấy sắc mặt của , vẫn cứ luyên thuyên:
“Tạ phó đoàn trưởng, vợ xinh thật đấy.”
Tạ Cảnh Lâm tổng cộng cũng vui lên chút, thản nhiên ừ một tiếng.
Khương Linh lời cảm ơn:
“Cảm ơn lời khen của chị, nhưng thấy chị cũng xinh , đặc biệt là đôi mắt của chị sáng, nếu tỉa lông mày chút nữa sẽ càng xinh hơn.”
“Thật á?”
Khương Linh gật đầu:
“Tất nhiên , tự tin lên, chị là “Bát đại viên" đấy, thể ở đây là chứng minh tất cả .
Tỉa lông mày chút, sẽ càng xinh hơn.”
Nhân viên bán hàng sướng rơn, cũng chẳng rút từ một cái gương soi thử:
“ thấy cô đúng, nhưng tỉa thế nào nhỉ.”
“Thế …”
Khương Linh tới, dùng ngón tay vạch vạch:
“Thế , tỉa phần …”
Đợi cô xong, nhân viên bán hàng bừng tỉnh:
“Cô thế hiểu , đợi tan về sẽ tỉa thử.”
Khương Linh vui vẻ khen thêm vài câu.
Nhân viên bán hàng lúc thiện cảm với Khương Linh tăng vọt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-vua-kieu-vua-dung-chong-si-quan-sung-tan-mang/chuong-336.html.]
“ thấy cô thực sự tồi, Dương Phượng Mai cũng chẳng nghĩ gì, mấy lời đó ở bên ngoài.”
Khương Linh và Tạ Cảnh Lâm đang định mua đồ, đồng loạt qua.
Tạ Cảnh Lâm lộ ánh mắt hung ác, mở miệng hỏi ba câu liên tiếp:
“Dương Phượng Mai là ai, cô gì, tại cô ?”
Nhân viên bán hàng kinh ngạc, nhất thời nên thế nào:
“Anh Dương Phượng Mai là ai?”
nghĩ tới sự hiểu lầm của Dương Phượng Mai đó, thì thật là quá nực .
Xin , nhân viên bán hàng suýt nữa nhịn .
Tạ Cảnh Lâm cau mày:
“Không , quen.”
Buổi sáng trải qua một đối tượng xem mắt Vương Hồng Hương, bây giờ tới một Dương Phượng Mai.
Khương Linh trêu chọc Tạ Cảnh Lâm:
“Tạ phó đoàn trưởng trải nghiệm tình cảm phong phú thật đấy.”
Tạ Cảnh Lâm kinh hãi, liên tục ba đảm bảo:
“Anh , , đừng cô bậy, thậm chí còn chẳng Dương Phượng Mai là ai.”
Mà lúc , tình cờ , Dương Phượng Mai dẫn theo vài “tay sai" xuất hiện ở cửa Cung tiêu xã.
Tạ Cảnh Lâm và Khương Linh đều là những vô cùng cảnh giác, ánh mắt oán hận của Dương Phượng Mai phóng tới, hai liền đồng loạt đầu .
Đối diện với ánh mắt phần oán giận của Dương Phượng Mai, Khương Linh Tạ Cảnh Lâm, còn chuyện gì hiểu nữa chứ.
thực sự hiểu cũng thể bộ hiểu, Khương Linh khoác tay Tạ Cảnh Lâm, giọng nũng nịu hỏi:
“Anh quen đồng chí ?”
Tạ Cảnh Lâm cau mày, lắc đầu:
“Không quen.”
Dương Phượng Mai suýt nữa nước bọt sặc, cô trong sự phẫn nộ mang theo sự tố cáo:
“Chúng từng xem mắt.”
Tạ Cảnh Lâm cảnh báo, lớn tiếng phản bác:
“Anh , còn chẳng em là ai, dù em trúng cũng vô ích thôi, kết hôn , vợ , vô cùng yêu vợ , cảnh cáo em nhất đừng tới quàng quan hệ, nếu lập tức tố cáo em ở phòng chính trị về tội phá hoại hôn nhân quân đội.”
Anh liền một , căn bản cần đối phương sắc mặt thế nào, ngược lo lắng Khương Linh:
“Vợ ơi, em yên tâm, Tạ Cảnh Lâm chỉ thủ như ngọc vì em, ai thể bước lòng , em nhất định tin .”
Dương Phượng Mai đau cả tim, hổ bực bội.
Đồng chí nữ khoác tay cô bên cạnh mạnh mẽ hất tay cô , giọng lạnh lùng:
“Dương Phượng Mai, đây là cô vợ nhà quê mà đấy , nhan sắc xí?
Người mà là xí, thế là gì?
Đông Thi ?”
Mấy đồng chí nữ khác nhịn phụt .
Mặt Dương Phượng Mai đỏ bừng, đôi mắt dán c.h.ặ.t Khương Linh.
Sao thể xinh tới chứ.
Không thể nào.
Chỉ thông minh như Tạ Cảnh Lâm thể tìm cô vợ xinh thế ư?
Nói xong câu đó, Tạ Cảnh Lâm :
“Vợ ơi, còn mua đồ , tối đồ ăn ngon cho em, để em nếm thử tay nghề của .”
Khương Linh thấy Dương Phượng Mai sắp tới nơi, nhịn :
“Đồng chí, chồng trai cũng tiền đồ ?”
Dương Phượng Mai trừng mắt:
“Cô đang khoe với đấy ?”
Khương Linh che miệng ngạc nhiên:
“Á, để chị phát hiện , đúng , chính là đang khoe đấy.”