“Dù là An Chí Hoành, Lưu Ái Linh là An Nam, cô đều sẽ tha thứ cho bất kỳ ai trong họ.”
Cô lẽ sẽ chủ động tay, nhưng nhất đừng đắc tội rơi tay cô.
Chỉ cần rơi tay cô, cô nhất định sẽ khiến họ trả giá.
Khương Linh xong, Tào Quế Lan ngẩn mất một lúc lâu mới phản ứng .
Tạ Thế Thành phá vỡ sự im lặng:
“Ch-ết thì ch-ết , ch-ết thể sống , con cứ sống cho , cha con suối vàng cũng thể yên lòng."
Khương Linh mỉm cảm ơn:
“Con cảm ơn bố."
Tạ Thế Thành một cách đôn hậu.
Đợi Khương Linh ngoài, ông mới dặn dò Tào Quế Lan:
“Chuyện nhà họ An đừng nhắc mặt Khương Linh nữa, chuyện xảy ở Tô Thành cũng đừng hỏi han gì thêm.
Khương Linh tự cách xử lý, hơn nữa còn của nó ở đó."
“ mà."
Tào Quế Lan thở dài:
“ chỉ sợ nó chịu thiệt thòi."
Tạ Thế Thành :
“Bà còn hiểu con dâu của , ai chịu thiệt thì chứ nó thì .
Chúng tin tưởng con bé, nếu cần chúng giúp thì nó từ lâu .
Không tức là thấy quan trọng, thèm nhắc tới."
Tào Quế Lan lúc mới thôi nữa.
Giống như vợ chồng Miêu Tú Lan, bọn họ căn bản sẽ hỏi han gì.
Trong cái nhà , hai vợ chồng họ cũng giống như Tạ Thế Thành , đều là những cần cù chịu khó, ít nhiều.
Ăn sáng xong, Khương Linh kể cặn kẽ những chuyện xảy mấy ngày nay cho Khương Minh An , khiến Khương Minh An kinh ngạc thôi:
“Làm lắm."
Khương Linh thở phào nhẹ nhõm :
“Sau ở Tô Thành sẽ chẳng còn điều gì thể khiến đó nữa."
“Vậy thì nữa."
Lần , Khương Minh An tảo mộ cho em gái và cha .
Còn Khương Linh, nếu thích thì khỏi cần .
Người ch-ết là hết, khi ch-ết chuyện đều là giả tạm, hình thức cũng chẳng quan trọng.
Đến tối, Miêu Tú Lan thấy Khương Linh cuối cùng cũng xong việc nên gõ cửa .
“Đại tẩu."
Khương Linh đặt sách xuống, bảo cô lên giường sưởi:
“Cô và nhị suy nghĩ kỹ ?"
“Dạ, nghĩ kỹ ạ."
Miêu Tú Lan :
“Mấy ngày Tết , ngày nào con cũng cùng Cảnh Hòa và dạo.
Gần như các con phố ngõ hẻm gần đây bọn con đều khắp , thấy đầu đường cuối ngõ mọc lên ít hàng quán bán đồ ăn vặt, cũng thêm vài cửa tiệm, con thử sức xem ."
Khương Linh vui cho họ, liền hỏi:
“Định chọn chỗ nào?"
“Thủ đô nhiều nhà máy, cách chỗ tầm năm sáu dặm là nhà máy thép.
Ở đó đông đàn ông, công việc vất vả, cần nhiều sức lực, nên con định đó bày sạp.
Sáng sớm thì bán bánh bao ở ngã rẽ nơi họ qua, buổi trưa thì cơm phần bán cổng nhà máy cơ khí ạ."
Khương Linh khỏi ngạc nhiên.
Quả thật thể xem thường bất cứ ai, những lời thì đơn giản thôi, nhưng đó là quyết định mà hai vợ chồng Miêu Tú Lan nghiêm túc khảo sát mới đưa .
“Rất , thì cứ thử .
Nếu , thể thuê mặt bằng mở tiệm."
Miêu Tú Lan xoắn xuýt ngón tay đầy bất an:
“Đại tẩu, chị thực sự thấy ạ?"
“Tất nhiên ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-vua-kieu-vua-dung-chong-si-quan-sung-tan-mang/chuong-622.html.]
Khương Linh đáp:
“ chỉ món xào với bánh bao thôi thì đủ, thêm cơm, mì các thứ, chuẩn sẵn sàng hết, lúc khách đến là thể bưng lên bàn ngay, như mới tiết kiệm thời gian.
Muốn thì hai đóng vài cái bàn, bát đũa các thứ cũng chuẩn đầy đủ."
Miêu Tú Lan vui mừng khôn xiết:
“Dạ , những cái đó đều chuẩn , chỉ là..."
“Chỉ là..."
Miêu Tú Lan ngại ngùng tiếp:
“Hai vợ chồng con nghĩ nghĩ , thấy chỗ đó cách nhà xa, nếu ngày nào cũng về nhà nấu nướng thì bất tiện quá, nên chúng con định thuê một căn nhà nhỏ phù hợp ở gần đó.
Chỉ điều, lẽ để Đản Đản ở đây , nhờ bố trông giúp, đợi đến khi học, con sẽ hỏi thăm xem nhà trẻ nào phù hợp ."
Khương Linh mỉm :
“Vậy cứ để Đản Đản ở đây, hai vợ chồng cứ yên tâm mà ."
“Dạ, cảm ơn đại tẩu ạ."
Miêu Tú Lan Khương Linh, vô cùng xúc động.
Khương Linh bảo:
“Cô cũng đừng nghĩ nhiều, chủ yếu là vì cô hiểu chuyện.
Nếu cô hiểu chuyện thì đừng là khuyên hai ở , ngay cả Tết cũng chẳng cho hai đến ."
Nếu vợ chồng Tạ Cảnh Hòa thể tự lập ăn buôn bán kiếm tiền thì đối với cô chỉ lợi chứ hại.
Hơn nữa, hai ông bà già đang ở đây với cô, giúp trông nom Đản Đản cũng là việc .
Miêu Tú Lan :
“Đợi Đản Đản nhà trẻ, tối đến con sẽ đón thằng bé về nhà ở."
“Chuyện đó tính ."
Chuyện định xong, Miêu Tú Lan và Tạ Cảnh Hòa như tìm chỗ dựa vững chắc, liền tất bật nhờ Tào Quế Lan dẫn mua sắm những đồ dùng cần thiết cho việc buôn bán.
Tào Quế Lan vẫn lo lắng, bèn lén tìm Khương Linh hỏi:
“Thế thật sự chứ con?"
“Nếu thực sự chuyện thì quẩy và sữa đậu nành sáng nay mua ở ?
Mà còn gặp bán hàng đó mỗi ngày đấy thôi?"
Tào Quế Lan ngẫm thấy cũng đúng.
“Mẹ cứ yên tâm , cứ để họ mấy cái nhỏ lẻ , đừng lớn quá.
Cứ bắt đầu từ việc bán bánh bao, xem tình hình thế nào tính tiếp."
Chớp mắt một cái đến rằm tháng Giêng, rằm tháng Giêng đúng là một ngày náo nhiệt.
Năm ngoái, họ đón Tết Nguyên tiêu ở nhà họ Tô, năm nay thể coi là cái Tết Nguyên tiêu đầu tiên cả gia đình cùng đón tại nhà ở Thủ đô.
Sáng sớm tinh mơ, bên ngoài đến.
Mở cửa thì thấy Tạ Cảnh Lâm về, tay còn xách theo ít đồ đạc.
Khương Linh ngạc nhiên:
“Anh cướp cửa hàng cung tiêu đấy ?"
Tạ Cảnh Lâm mười mấy ngày gặp Khương Linh, kết quả là bao nỗi nhớ nhung kịp thốt câu .
Anh lập tức lườm cô một cái, mấy dễ chịu :
“Cái miệng của em đúng là thừa thãi."
Khương Linh nhịn :
“Ối chà, cuối cùng cũng bắt cơ hội để ?
Sao nào, quên mất cái miệng đây đáng ghét thế nào ?
Có cần tìm Dương Phượng Mai hỏi thử ?"
Thấy cô đụng trúng chỗ đau, dứt khoát đáp:
“Thôi cô dẹp ."
Tạ Cảnh Lâm xách về nửa con cừu cùng một túi đồ ăn, mang hết bếp mới :
“Trên đường về gặp đồng chí Từ Khai Chinh, đang vội nên nhờ mang về.
Anh bảo biếu một con cừu, nhà ăn hết, còn bảo ngày mai em đưa bọn trẻ qua uống canh đầu cừu nữa."
“Nhà họ khách sáo quá ."
Tào Quế Lan nửa con cừu, đúng là thứ hiếm :
“Tối nay chúng hầm luôn , trời lạnh thế uống chút gì nóng hổi vẫn là nhất."