“Tưởng tượng đến cảnh linh tuyền phun trào một ngày nào đó, Khương Linh tít mắt.”
So với sự yên ở nông thôn Đông Bắc, tỉnh Ký yên bình như .
Sau trận động đất là cứu trợ thiên tai, từng hạng mục công việc đều thực hiện.
Bận rộn cả ngày về lều trại nghỉ ngơi chốc lát, gửi tới một lá thư:
“Doanh trưởng Tạ, thư của ."
Tạ Cảnh Lâm cầm thư , rửa tay xong thì xé phong bì.
Thư vẫn là em gái , phần đầu cũng là những lời dặn dò của bố , tuy nhiên xem một lúc, liền thấy gì đó .
Đó là một ?
Khương Linh sự tồn tại của khiến nhà họ Tạ rơi nghi hoặc, còn với bản cô, cuộc sống nhỏ vô cùng mỹ mãn.
Sáng sớm tuy dậy sớm vác gùi kiếm một công điểm đó, nhưng cũng cần cô tốn sức.
Đôi khi dùng một nắm kẹo, đôi khi là một nắm lạc, đôi khi là một nắm hạt dưa, là thể khiến đám cô bé nhỏ cực kỳ phấn khích cắt cỏ lợn cho cô.
Những món ăn vặt đối với cô thật sự đáng là bao, trong gian nhiều vô kể, nhưng đối với đám cô bé thì là những thứ hiếm .
Còn việc cô là gốc cây chợp mắt, bọn trẻ việc, đó chúng tám chuyện.
Đừng nghĩ trẻ con thì tám chuyện, trẻ con tám chuyện lên còn hơn cả lớn, hơn nữa mấy cô bé lớn nhất mới mười hai tuổi, cũng tư tưởng riêng của , khi chuyện tám ở nhà ở ngoài sẽ chia sẻ với bạn bè thiết.
Đôi khi còn vì bất đồng quan điểm mà xảy tranh cãi.
Mỗi khi thế , lớn duy nhất là Khương Linh trở thành trọng tài của chúng.
Giống như bây giờ, Táo Hoa bất bình :
“Chị Khương Linh, chị phân xử giúp em, bố của Nhị Nữu là ông bố tồi ?"
Một cô bé khác là Hòe Hoa thì gãi đầu:
“ ông bà em bảo bố của Nhị Nữu cũng còn cách nào khác, nhà họ con trai thì là tuyệt hậu , bố Nhị Nữu cũng sốt ruột mà."
Táo Hoa càng tức giận hơn:
“ Nhị Nữu sinh trong nhà họ , dựa cái gì mà đ.á.n.h ch-ết Nhị Nữu chứ.
Em hiểu."
Tạ Cảnh Lê luôn im lặng bấy lâu nay đầu Khương Linh:
“Chị Khương Linh, em hiểu."
Khương Linh mà thấy vui, hỏi:
“Không hiểu cái gì?"
Tạ Cảnh Lê cạnh cô :
“Em hiểu con gái rốt cuộc thì kém hơn con trai.
Nếu chúng em kém con trai như , tại sinh chúng em ?"
Nghe câu hỏi của cô bé, mấy cô bé khác cũng rơi im lặng.
Đội nhỏ của họ tổng cộng sáu cô bé, ngoài Tạ Cảnh Lê là đứa con gái duy nhất trong nhà là con út nên bố khá cưng chiều , các cô bé khác trong nhà đều chị em gái khác, cũng trai em trai.
Phần lớn các cô bé ở nhà đều coi trọng.
Đừng các cô bé hiện đang công việc cắt cỏ lợn, về nhà vẫn những việc khác.
Nấu cơm giặt quần áo, cho gà ăn dắt em, đều là công việc của chúng.
Những câu mà chúng từ nhỏ đến lớn gần như đều giống :
“Con gái gả cũng dựa nhà chồng, em trai nhà đẻ chỗ dựa, con sống ở nhà chồng thế nào ."
Hay như:
“Con trai là trụ cột trong nhà, con trai thì là tuyệt hậu, chê."
Đến lúc ăn cơm, đồ ngon đồ bổ đều dồn cho con trai, những gì chúng nhận mãi mãi chỉ là câu đó:
“Con gái việc nặng, ăn ngon thế gì?"
Thực chúng đều thắc mắc , chúng rốt cuộc tại kém hơn con trai?
Chỉ vì chúng là đứa gả , chứ là nối dõi tông đường cho nhà đó ?
Nếu , tại còn bắt chúng hy sinh vô điều kiện?
Khương Linh chúng, nhịn thở dài.
Lịch sử của họ mấy ngàn năm , ngoài thời kỳ mẫu hệ , bất kỳ thời kỳ nào khác phụ nữ cũng đều ở vị thế công bằng.
Không ngờ cô xuyên thư một còn giảng cho đám cô bé những vấn đề sâu xa như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-vua-kieu-vua-dung-chong-si-quan-sung-tan-mang/chuong-85.html.]
Cô suy nghĩ một chút :
“Chúng hề kém hơn đàn ông, con gái chúng cũng thể sống .
Họ trân trọng chúng là mất mát của họ."
Tạ Cảnh Lê :
“... nhưng lúc thím Hồng Hà đ.á.n.h, tại em nhà đẻ chị tới chỗ dựa cho chị ?"
Khương Linh im lặng, hồi lâu mới :
“Làm chỗ dựa quan trọng lắm ?
Chị thấy quan trọng.
Nếu chúng đủ mạnh mẽ, chúng cần chỗ dựa gì?
Các em những thím, những chị lợi hại trong làng xem, họ cần ai chỗ dựa ?
Họ tự sống , đúng ?"
“Không ai thương yêu chúng , chúng tự yêu lấy .
Không ai đối xử với chúng , chúng tự đối xử với , chúng nghĩ cách để cho no bụng.
Quan trọng là gì?"
Khương Linh đám cô bé :
“Quan trọng là chúng nhận thức rõ là một cá thể độc lập, là vật phụ thuộc ai mới thể sinh tồn.
Chúng dù chỉ là con gái, cũng thể dùng trí tuệ và bản lĩnh của vững đời mà ai bắt nạt, sống thật ."
Thấy chúng vẻ mặt mờ mịt, Khương Linh giải thích thế nào là cá thể, thế nào là vật phụ thuộc, đám cô bé lúc mới đại khái hiểu .
Táo Hoa :
“ ai quan tâm đến chúng em cả."
Khương Linh hỏi ngược :
“Tại quan tâm họ quan tâm đến chúng ?"
Táo Hoa cũng trả lời .
Khương Linh nó :
“Vẫn là câu đó, chúng tự yêu lấy chính ."
Suy cho cùng vẫn là cái nghèo gây .
Đám cô bé ngoài Tạ Cảnh Lê thì ai học cả.
Khương Linh đổi hướng suy nghĩ:
“Hay là mỗi ngày chị dạy các em nhận chữ nhé?"
Táo Hoa phấn khích:
“Hay quá ạ."
Mấy cô bé khác do dự:
“Mẹ em bảo con gái sách ích gì."
“Thế em trai trai của các em học ?"
Cô bé trả lời:
“Có ạ."
Khương Linh “hừ" một tiếng, châm chọc:
“Các em ngẫm xem, ngẫm kỹ xem.
Đọc sách nếu thực sự ích, các em tại nuôi họ học, lãng phí tiền bạc ?
Học phí một kỳ cũng một hai đồng đấy nhỉ?"
Cô bé trợn tròn mắt:
“Hình như đúng thật ạ."
Tạ Cảnh Lê :
“Học , đều học .
Bố em bảo , sách là việc , bảo chỉ cần em chịu , học thì sẽ luôn cho em , phấn đấu thi đỗ trung chuyên.
Thi đỗ trung chuyên là phân công công việc đấy."