Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Xuyên Về Thập Niên 80, Thuần Phục Vị Sĩ Quan Mạnh Nhất - Chương 102: Tiêm Phòng Tư Tưởng Cho Mẹ Chu
Cập nhật lúc: 2026-04-26 17:26:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vợ ơi, nhớ em c.h.ế.t mất, cuối cùng cũng đợi điện thoại của em, em nhớ ?"
Chu Trạm nhớ vợ da diết, năng vô cùng thẳng thắn.
Nào ngờ những lời của thốt , nhân viên trực tổng đài bên cạnh nổi hết cả da gà, Chu Trạm như quái vật. Đây là những lời thể từ miệng Đoàn trưởng Chu của bọn họ ?
Thật sự quá kinh dị !
"Nhớ ."
"Em bớt chút thời gian qua thăm ? Nhà ở khu gia thuộc dọn dẹp sạch sẽ , đồ nội thất nhờ thợ mộc đóng đó cũng chuyển đến nhà, tất cả đều chuẩn tươm tất, chỉ đợi nữ chủ nhân là em đến thôi."
"Để em sắp xếp , chắc thời gian."
"Chắc chắn thời gian!"
Đến chỗ xe hai ba ngày, còn là ghế cứng, về ngay, cô thật sự lắm, mặc dù quả thực cũng chút nhớ .
"Dù cũng sẽ ở bên mỗi ngày mong ngóng em đến."
Hai trò chuyện câu câu chăng qua điện thoại, Chu Trạm phát huy triệt để thuộc tính lạnh lùng mặt ngoài nhưng lắm lời mặt cô, cứ mãi ngừng, chỉ thiếu nước kể chi tiết cho cô mỗi ngày ăn cơm, ngủ nghỉ, vệ sinh lúc nào.
Đợi đến khi cúp điện thoại, nhân viên trực tổng đài bên cạnh nên bày biểu cảm gì nữa.
Mãi đến khi Chu Trạm khỏi trạm thông tin, nhân viên trực tổng đài vẫn phản ứng kịp, thật sự trạng thái của Chu Trạm cho choáng váng.
Bây giờ đặc biệt tò mò chị dâu Chu là thần thánh phương nào, thể khiến Đoàn trưởng Chu lập tức biến thành như .
Thật mong chờ sự xuất hiện của chị ...
Văn Niệm Tân và Chu Trạm kết thúc cuộc gọi, điện thoại của Trương Vĩ.
"Chú Trương, cháu là Niệm Tân đây ạ."
"Hôm nay bận , rảnh rỗi gọi điện thoại tới ?"
"Cháu bận xong ạ."
"Đồ cháu gửi cho chú thím nhận , nhiều quá, cháu cứ giữ mà ăn."
Văn Niệm Tân gửi cho ông mười cân thịt khô, còn một đồ khô khác. Lúc Trương Vĩ xách bưu kiện về mở , hai vợ chồng đều kinh ngạc, sợ Văn Niệm Tân vì cảm ơn bọn họ mà gửi hết đồ đạc còn trong nhà qua.
"Thịt là Chu Trạm lên núi săn , đồ khô cũng là chúng cháu lên núi hái về tự phơi khô, đều tốn tiền ạ."
Hai trò chuyện vài câu chuyện nhà, Văn Niệm Tân mới bắt đầu việc chính.
"Chú Trương, dạo chú thư gọi điện thoại cho ông ngoại cháu ạ?"
"Có chứ, dạo chú còn nhận thư hồi âm của ông bà. Sao ? Cháu nhận thư ?"
"Cháu gửi ba bốn bức thư qua đó, đến giờ vẫn nhận hồi âm. Sau đó cháu gọi một cuộc điện thoại, máy là mợ."
"Trâu Tĩnh?"
"Vâng."
"Cô khó cháu ?"
"Thư cháu chắc đều mợ giữ , mợ bảo cháu đừng liên lạc với ông bà ngoại nữa, bảo cháu đừng quấy rầy cuộc sống của ông bà."
Trương Vĩ xong, lông mày nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi.
Bởi vì đó Niệm Tân cháu tự liên lạc với hai ông bà, nên trong thư ông đều nhắc đến chuyện của cháu .
Bây giờ xem , nếu nhắc đến, hai ông bà bên đó e là cũng thể hồi âm thư cho ông .
"Thời gian cháu tạm thời đừng liên lạc với ông bà, tháng chắc chú sẽ công tác ở miền Nam, đến lúc đó chú sẽ đến Thụy Thông một chuyến để chuyện trực tiếp với ông bà."
"Vâng, cháu cảm ơn chú Trương."...
Về đến nhà, Văn Niệm Tân liền chuyện lên thành phố mua quạt máy với cả.
"Ngày mai thể một chuyến, em định mua mấy chiếc?"
"Quán mua hai chiếc, bản em và bố mỗi một chiếc, chị ? Em vẫn còn dư phiếu quạt máy."
"Anh bàn bạc với chị dâu em , quyết định ."
Chu Việt ngượng ngùng, bếp tìm vợ bàn bạc chuyện mua quạt máy.
"Mẹ, nhà ai ch.ó con mới đẻ ?"
"Con nuôi ch.ó ?"
"Chẳng con định mua quạt máy , trong nhà và ngoài quán đều nuôi một con ch.ó cho an hơn."
"Để sang nhà họ Vương hỏi xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-xinh-dep-xuyen-ve-thap-nien-80-thuan-phuc-vi-si-quan-manh-nhat/chuong-102-tiem-phong-tu-tuong-cho-me-chu.html.]
Mẹ Chu tranh thủ lúc ăn tối, vội vã chạy sang nhà đội trưởng Vương, đầy nửa tiếng .
"Đội bên cạnh một hộ gia đình, ch.ó nhà họ dạo đẻ một lứa, đang rầu rĩ ai nhận nuôi. Đội trưởng Vương ngày mai sẽ chọn giúp chúng hai con mang qua."
"Có trả tiền ạ?"
"Vốn dĩ là cần, nhưng vẫn hứa cho hai cân lương thực, dù cũng là đồ của nhà ."
Văn Niệm Tân gật đầu tỏ vẻ đồng tình, cô cũng thích lấy đồ của khác.
Hôm , cả cùng bố Chu lên thành phố mua quạt máy.
Cuối cùng cả và chị dâu cả khi bàn bạc, c.ắ.n răng cũng quyết định sắm thêm hai chiếc.
Đến căn nhà trấn, Tần Hải đợi sẵn cửa.
"Chú hai Tần, chú đợi lâu ạ? Bình thường chín giờ chúng cháu mới chính thức dọn hàng, đến muộn."
"Không, cũng mới đến."
Văn Niệm Tân nhanh ch.óng mở cửa mời nhà .
"Chú Tần đến mua đồ ạ?"
Văn Niệm Tân rõ còn cố hỏi.
"Không , chẳng bố cứ ầm ĩ đòi đền thịt , thời gian nên mang qua đây. Chỗ tổng cộng hai mươi cân, còn hai bộ nội tạng lợn. Mười cân dùng để thịt khô, phần còn cô cần thì để cho cô."
"Cảm ơn chú hai Tần, cháu đang thiếu thịt, cháu sẽ mua của chú theo giá chợ đen."
Cô đến chỗ Khương Mậu Huy mua thịt cũng là theo giá chợ đen, đây là quy củ ngầm, dù thịt thời đại hiếm, bọn họ thiếu mua.
"Không cần..."
"Chú hai, nếu lấy tiền thì thịt cháu cũng thể nhận ."
"Được , cứ đưa theo lời cô ."
Văn Niệm Tân mỉm lấy tiền .
"Sau mỗi ngày cô còn cần thịt thì cứ đến nhà máy g.i.ế.c mổ tìm ."
"Vâng, cảm ơn chú hai."
Thỏa thuận xong lượng thịt và nội tạng cần mỗi ngày, Văn Niệm Tân đóng cho Tần Hải vài lọ dưa muối và tương ăn cơm để mang về.
"Niệm Tân, nãy là?"
"Con trai út của ông Tần, xưởng trưởng nhà máy g.i.ế.c mổ ạ."
"Ông cụ Tần kết nối cho các con ?"
"Ông Tần giúp một câu, lúc đó con tiếp lời, ngờ chú hai Tần tự tìm đến."
Mẹ Chu cảm thấy vô cùng vui mừng, uổng công mỗi ông cụ đến mua đồ, bà đều đóng thêm cho ông một chút.
đây bà ông cụ một con trai tài giỏi như , nếu , chắc chắn bà sẽ đóng thêm nhiều hơn nữa.
"Vậy mỗi ngày còn đến nhà họ Khương mua thịt nữa ?"
"Vẫn mua ạ, con yêu cầu chú Tần mỗi ngày quá nhiều, chủ yếu là lấy nội tạng, cứ hai tuần thể cho chúng một cái đầu lợn."
Trứng thể để cùng một giỏ, phòng trường hợp một bên đột nhiên cắt đứt nguồn cung.
Văn Niệm Tân Chu đang vui vẻ, do dự một chút vẫn lên tiếng : "Mẹ, thời gian đừng chủ động tìm hai, càng đừng tiếp xúc với nhà họ Trịnh, cung tiêu xã cũng ít đến thôi."
"Xảy chuyện gì ?"
"Trịnh Bân thể sẽ điều tra."
"Hả, sẽ tù chứ?"
"Cây ngay sợ c.h.ế.t , chỉ cần chuyện , cho dù điều tra cũng sợ."
"Người nhà họ Trịnh xảy chuyện gì ngược lo lắng, chỉ sợ hai con ảnh hưởng. Từ nhỏ tính nó trầm lặng, chuyện gì cũng thích với chúng , thích tự gánh vác, sáu chị em chúng nó, tính nó là bướng bỉnh nhất."
"Mẹ, đừng nghĩ nhiều như ."
Văn Niệm Tân đặt tay lên vai Chu, ôm bà lòng.
"Anh hai tuy là con rể nhà họ Trịnh, nhưng ở rể, suy cho cùng vẫn là nhà họ Chu. Cho dù Trịnh Bân điều tra chuyện gì, thì đó cũng là chuyện của nhà họ Trịnh, liên quan đến nhà họ Chu chúng ."
"Thật ?"
"Đương nhiên là thật ."
Dù chú Tần cho dù điều tra, cũng chỉ là điều tra chuyện nội bộ của cung tiêu xã, sẽ nhúng tay xưởng đồ hộp.