Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Xuyên Về Thập Niên 80, Thuần Phục Vị Sĩ Quan Mạnh Nhất - Chương 64: Tình Cờ Gặp Lại Chiến Hữu
Cập nhật lúc: 2026-04-26 17:25:24
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ăn xong bữa trưa, như ý nguyện của Chu Trạm, công viên ở cả một buổi chiều.
Từ công viên , đến tiệm cơm quốc doanh mua chút đồ ăn, về nhà khách trả phòng, bước lên hành trình về nhà.
"Nhờ phúc của , cho cơ hội trải nghiệm vé giường một ."
"Vợ, đừng khách sáo thế, chúng là vợ chồng danh chính ngôn thuận, lý vinh nhục ."
Văn Niệm Tân liếc một cái, cô chỉ lịch sự một chút thôi, cần tưởng thật.
"Á, cả dặn lúc về gọi điện thoại báo cho nhà, quên mất ."
Xuyên đến đây mấy tháng , cô vẫn quen với đặc điểm điện thoại thể gọi lúc nào lúc đó, hễ chuyện khác xen , nhanh sẽ quên mất chuyện gọi điện thoại.
"Không , cả chắc là lo em về một , nếu muộn họ còn thể lên thành phố đón em."
"Cũng chị dâu cả và bố tiếp tục dọn hàng , bảo họ nghỉ ngơi đợi về, nhưng đoán chừng họ sẽ ."
"Nếu gì bất ngờ, chắc chắn sẽ tiếp tục dọn hàng."
Chu Trạm đây tưởng vợ chỉ ăn nhỏ lẻ, lúc trò chuyện ở bệnh viện, cô tiết lộ doanh thu một ngày, quả thực kinh ngạc.
Không ngờ món Mala Tang mà vợ mày mò , thế mà một ngày thể kiếm hàng trăm đồng.
Bố đều là những quen sống khổ, đột nhiên một ngày thể kiếm nhiều tiền như , họ hận thể một ngày bán thêm nhiều thời gian hơn, chắc chắn là nỡ nghỉ ngơi.
Chu Trạm đoán sai.
Trước đây lúc Văn Niệm Tân ở nhà, họ đúng 10 giờ sáng mỗi ngày dọn hàng, 2 giờ chiều, đồ đạc sẽ bán sạch. Chuẩn xong đồ cần bán cho ngày hôm , sẽ về nhà nghỉ ngơi.
Bây giờ cô ở nhà, chị dâu cả và bố Chu nghĩ dù về nhà cũng việc gì .
Từ hơn 8 giờ sáng bắt đầu dọn hàng , bán mãi đến hơn 5 giờ chiều mới từ trấn về.
"Cũng thằng ba đỡ hơn chút nào ."
Mẹ Chu cho rau củ khách chọn nồi nấu, đầu với con dâu cả bên cạnh.
"Chắc chắn vấn đề gì lớn , Niệm Tân , ca phẫu thuật thành công, chỉ cần nghỉ ngơi cho , sẽ hồi phục như cũ. Mẹ cũng đừng quá lo lắng, cả dặn Niệm Tân , bảo em lúc về thì gọi một cuộc điện thoại, đoán chừng sắp ."
"Thực lo là sức khỏe của thằng ba, càng lo tình hình chung sống của hai đứa nó hơn, sợ vợ thằng ba kháng cự việc tiếp xúc với thằng ba."
"Sao thể chứ, họ là vợ chồng mà."
Mẹ Chu cảm thấy thể thật sự sẽ như !
Nếu là Văn Niệm Tân đây, bà chỉ lo thằng ba tiếp xúc nhiều với cô, nhưng từ khi vợ thằng ba ngã đập đầu, tính tình xảy sự đổi to lớn, Chu cảm nhận rõ ràng cô đối với vợ thằng ba là bất kỳ tâm tư nào nữa .
Bà nghi ngờ, nếu thằng ba đề nghị ly hôn với cô, vợ thằng ba tuyệt đối sẽ lập tức đồng ý.
Haiz... từng đứa một đều là những bớt lo, may mà trong nhà thằng cả và vợ thằng cả chống đỡ, nếu bà ngày sẽ tức c.h.ế.t mất...
Lúc về vì vé giường , tạo thành sự đối lập rõ rệt với vé lúc , 2 ngày xe, Văn Niệm Tân cảm thấy quá khó chịu.
Lúc xuống tàu hỏa mới hơn 3 giờ chiều, cách chuyến xe cuối cùng còn hơn 2 tiếng nữa, cô đến cửa hàng bách hóa mua chút đồ cho nhà họ Chu mang về.
"Anh tìm một chỗ đợi một lát, cửa hàng bách hóa một chuyến, sẽ về nhanh thôi."
"Anh cùng em."
"Không cần, tự nhanh hơn."
Để trông hành lý, Văn Niệm Tân sải bước lớn chạy về hướng cửa hàng bách hóa.
"A Trạm?"
Nghe thấy gọi tên , Chu Trạm đầu .
"Anh Nham!"
"Này, đúng là thật, còn tưởng nhầm. Cậu thế ? Chân thương ? Cậu ..."
Phương Nham chiếc nạng đặt bên cạnh , nhíu c.h.ặ.t mày.
Làm nghề của họ, thương là điều khó tránh khỏi, nhưng chỉ sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp. Anh lúc chính là vì thương khi nhiệm vụ, nên đành bất lực rút lui.
"Không , chỉ là vết thương nhỏ thôi, sẽ ảnh hưởng gì lớn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-xinh-dep-xuyen-ve-thap-nien-80-thuan-phuc-vi-si-quan-manh-nhat/chuong-64-tinh-co-gap-lai-chien-huu.html.]
"Vậy thì . Sao đây một ? Về cũng báo cho một tiếng, coi là em ?!"
"Anh Nham, hiểu lầm , em mới khỏi ga đầy 10 phút. Vợ em chê em cản trở cô , tự cửa hàng bách hóa mua đồ ."
"Em dâu cũng ở đây ? Vậy thì quá, tối nay đến nhà ăn cơm, ngày mai hẵng về."
"Để hôm khác , vợ em bây giờ một lòng về nhà, xáo trộn kế hoạch của cô , chắc chắn sẽ nổi cáu với em."
"Đây vẫn là , thế mà ngày vợ nắm thóp."
"Hết cách , vợ là lão đại trong nhà, lời của cô thể mà."
"Lát nữa hai về bằng gì?"
"Ra bến xe khách bắt xe."
"Thế thì chen chúc lắm, lỡ chỗ , cái chân của chịu nổi ."
Phương Nham suy nghĩ một lát, lên tiếng : "Cậu đợi một lát, tìm một chiếc xe đưa hai về."
"Anh Nham, cần phiền phức thế ."
"Ây, em chúng phiền phức gì chứ, đợi đấy, về ngay."
Văn Niệm Tân sợ lỡ xe, mua đồ xong bay nhanh về.
"Đi thôi, mua xong hết ."
"Anh gặp một chiến hữu, tìm xe giúp ."
"Thật ?"
"Ừ, đây lúc em Minh Chiếu, đón em ở ga chính là bạn của ."
"Có phiền quá ?"
"Không , sẽ tính toán nhiều thế ."
"Vậy thì , chỉ sợ nợ quá nhiều ân tình, đợi chân dưỡng khỏi về quân đội, chút đồ ăn mang qua cho ."
"Được, đều em."
Chu Trạm vẫn kiên trì với suy nghĩ ban đầu, vợ hiện tại của , tuyệt đối là Văn Niệm Tân .
Tuy nhiên cô là cô , đối với đều quan trọng nữa, chỉ cần hiện tại và là cô là .
"Mua gì ?"
"Mua cho bố mỗi 2 bộ quần áo và 1 đôi giày, chị dâu cả là một chiếc váy, cả mua thắt lưng da, T.ử Thông là một chiếc b.út máy, ba chị em T.ử Nghệ mỗi đứa một hộp b.út. , cũng mua cho 2 bộ quần áo để giặt."
Lúc về là Thiên Tài giúp thu dọn hành lý, cô xem qua , đều là quân phục phẳng phiu.
Ban ngày mặc thì , tối mặc ngủ chắc chắn sẽ thoải mái.
"Không mua cho bản em ?"
" gì cần thiết cả."
"Em mua váy cho cả chị dâu cả, mua cho 2 chiếc?"
"Cân nặng của bây giờ vẫn định, nếu gầy thêm chút nữa, quần áo rộng sửa. cũng thích quần áo mua bên ngoài lắm, thích tự may hơn."
Nói trắng , chính là cô ưng mắt những bộ quần áo bán ở Cung tiêu xã và cửa hàng bách hóa.
Không hợp thẩm mỹ của cô lắm, còn đắt c.ắ.t c.ổ.
Sở dĩ mua váy cho chị dâu cả, một là chị dâu cả đối xử với cô, cảm ơn sự giúp đỡ của chị , hai là nếu mua trực tiếp vải cho chị , chị chắc chắn sẽ tiết kiệm để may quần áo cho bọn trẻ, cuối cùng căn bản mặc lên chị .
Chị dâu cả chính là kiểu phụ nữ điển hình một lòng chỉ vì chồng con.
Trong lòng chị , chồng con vui vẻ, chị mới vui vẻ theo.
Văn Niệm Tân tự nhận thấy như , nhưng cũng tôn trọng suy nghĩ khác của mỗi .
"Anh tò mò tại mua cho gia đình hai ?"