“Mẹ, thể chỉ giúp con đường đến nhà Đội trưởng Vương ? Con tìm Đội trưởng Vương hỏi chút chuyện.”
“Con đợi 1 phút, dán nốt mấy cái hộp diêm , sẽ đưa con qua đó ngay.”
Đi cùng cô là phụ, Chu thực chất là sợ cô đến nhà Đội trưởng Vương gây sự.
Mẹ Chu xong nhanh ch.óng, dẫn Văn Niệm Tân đến nhà họ Vương.
“Tiểu Lan, đang giặt quần áo .”
Vợ Đội trưởng Vương là Trần Lan thấy tiếng, về phía chồng nàng dâu bọn họ, khi thấy Văn Niệm Tân, biểu cảm mặt cứng đờ mất 1 giây, nhưng vẫn nhanh ch.óng điều chỉnh .
“Thím Ngô, hôm nay thím rảnh rỗi qua chơi ạ.”
“Niệm Tân chút chuyện hỏi Vĩnh Thuận.”
Nghe thấy lời , trong lòng Trần Lan lập tức "thịch" một cái, nụ giả tạo cũng nặn nổi nữa.
“Chuyện... chuyện gì ạ?”
“Chị Lan, em chỉ tìm Đội trưởng Vương hỏi thăm một chút về tình hình của các thanh niên trí thức khi rời đội, chị yên tâm, em ngã ở đầu thôn tỉnh táo , chỉ cần chủ động chọc ghẹo em, em đều sẽ dễ dàng gây sự nữa.”
“Ờ... hai ở nhà chính đợi một lát, cháu phòng gọi ông , sáng nay ông nghẹt mũi, bây giờ vẫn dậy.”
“Chị Lan, là để Đội trưởng Vương nghỉ ngơi , hôm khác em qua.”
“Không cần , dậy .”
Vương Vĩnh Thuận thấy tiếng, từ trong phòng bước .
“Tìm chuyện gì?”
“Đội trưởng Vương, xin ông địa chỉ chi tiết của 4 Hà Xuân Diễm, Đặng Nguyệt, Lưu Kiều Kiều, Lưu Minh Sinh khi về thành phố, nếu họ thi đỗ đại học, thì xin tên trường đại học của họ.”
“Cô tìm họ là qua đó cãi chứ?”
“Tất nhiên là . Bọn họ lúc mượn tiền và tem phiếu của , lúc rời trả cho , đòi .”
“Có giấy vay nợ ?”
“Có.”
“Có giấy vay nợ cũng đừng đến trường đại học của ầm ĩ, xa quá, đòi lợi lộc gì, khi còn bù thêm tiền xe .”
“Sẽ , ông cứ cho địa chỉ là .”
Vương Vĩnh Thuận địa chỉ chi tiết mà 4 đăng ký lúc rời khỏi đại đội sản xuất đưa cho cô, lúc Văn Niệm Tân rời khỏi nhà họ Vương, ông còn dặn dặn nếu tiền ít, tuyệt đối đừng vượt tỉnh đòi tiền.
Văn Niệm Tân những lời dặn dò ngừng của ông, cảm động chút buồn . Cô mới vì đòi 10 tệ, mà tốn 20, 30 tệ tiền xe đòi , kẻ ngốc mới như ...
Về đến nhà, hỏi mua phong bì và tem của chị dâu cả, Văn Niệm Tân bàn ăn ở nhà chính bắt đầu múa b.út thành văn.
Ăn xong bữa trưa, liền một lên trấn.
Cô bố cục trấn, nhưng cô miệng, thể hỏi.
Nhìn quanh một lượt, chọn một cô gái trông vẻ dịu dàng, bước đến bên cạnh cô hỏi: “Đồng chí xin chào, xin hỏi bưu điện ở hướng nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-xinh-dep-xuyen-ve-thap-nien-80-thuan-phuc-vi-si-quan-manh-nhat/chuong-9-do-hoi-tinh-hinh-thanh-nien-tri-thuc.html.]
Người cô chọn để hỏi đường, thấy là cô, sợ hãi lùi phía 2 bước.
Hành động lùi bước của cô khiến Văn Niệm Tân nhận đối phương cô, chắc là trong đội của họ.
“Xin , thời gian ngã đập đầu, nhớ lắm, chỉ hỏi đường thôi, ý đồ .”
“Cô... cô thật sự nhận nữa ?”
“Cô là?”
“ là Vương Gia Tuệ.”
“Ồ, hóa là em Gia Tuệ, em nghỉ ?”
Cô bé là con gái út của nhà Đội trưởng Vương, hiện đang học lớp 10 huyện.
“Vâng, em đang đợi bố đạp xe đến đón.”
“Có thể phiền em chỉ giúp chị vị trí của bưu điện ?”
“Được ạ.”
Vương Gia Tuệ là một cô bé nhiệt tình, những chỉ cho cô vị trí của bưu điện, mà còn chỉ cho cô vị trí của cung tiêu xã, cửa hàng lương thực, quán cơm quốc doanh.
Cảm ơn cô bé xong, Văn Niệm Tân sải bước về hướng bưu điện.
“Gia Tuệ, chuyện với ai thế?”
Vương Vĩnh Thuận đạp xe đạp dừng mặt con gái, nhận lấy cặp sách lưng và cái túi cô bé đang ôm trong lòng treo lên tay lái.
“Vừa nãy chị dâu ba nhà họ Chu hỏi đường con, chị hình như nhận con nữa.”
“Cô con là ai c.h.ử.i con chứ?”
“Không ạ, chị những c.h.ử.i con, mà còn đặc biệt lịch sự, hỏi xong còn cảm ơn con nữa, khác hẳn đây. Chị thật sự ngã hỏng não ạ?”
Nghe thấy Văn Niệm Tân c.h.ử.i , Vương Vĩnh Thuận thở phào nhẹ nhõm.
“Quả thực là ngã, những nhận ngoài, mà ngay cả nhà cô cũng nhớ nữa.”
Hai bố con đường đều bàn luận về sự đổi quá lớn của Văn Niệm Tân, còn đang họ bàn luận, gửi thư xong, dạo khắp trấn.
Cung tiêu xã cô tạm thời , chạm mặt kẻ thù đội trời chung của nguyên chủ là chị dâu hai.
Việc cô bây giờ là nắm rõ tình hình đại khái trấn, để chuẩn cho việc khởi nghiệp kiếm tiền .
Trước khi xuyên qua đây, cô là một blogger khởi nghiệp chút tiếng tăm, khởi nghiệp từ việc bán hàng vỉa hè. Ma lạt thang, bánh xèo trái cây, mì lạnh nướng, bánh trứng gà non, bánh bát t.ử, xúc xích bột... gần như đều từng xuất hiện sạp hàng của cô. Tóm cái gì kiếm tiền, cái gì lợi nhuận cao, cô sẽ bán cái đó.
Sau livestream thịnh hành, cô bắt kịp xu hướng, bán hàng vỉa hè, dạy các loại đồ ăn vặt mạng, phân tích cho fan những ưu nhược điểm của việc bán các loại mặt hàng khác , tài khoản tích lũy gần 1 triệu fan.
Vất vả mấy năm trời, nỡ ăn mặc, trong thẻ tiết kiệm hơn 2 triệu tệ, định sang nhượng một cửa hàng nhỏ để định cuộc sống, kết quả một sớm xuyên , giang sơn đây cất công gây dựng, bộ trở thành công cốc.
Haizz...
Sờ sờ 12 tệ ít ỏi còn trong túi lúc , Văn Niệm Tân thầm cổ vũ bản trong lòng. May mà xuyên về đầu thập niên 80, một thời đại đồn đại là vàng rải khắp nơi, cô lòng tin lợi dụng sự chênh lệch thông tin, kiếm đầy bồn đầy bát!
Đi dạo một vòng lớn trấn, trong lòng cô ý tưởng đầu tiên, bây giờ chỉ thiếu nước kiếm vốn khởi nghiệp nữa thôi!