“...Lần tớ chẳng giúp gì, gánh nặng cho thôi.” La Trăn nhúng đồ ăn thở dài .
Trì Vãn đáp: “Cậu thể hiện .”
Cô thật lòng. Nếu là khác rơi cảnh bắt cóc đe dọa tính mạng như , chắc bình tĩnh như La Trăn. Cô lóc, gây rối mà luôn phối hợp nhịp nhàng với Trì Vãn.
Trì Vãn tiếp lời: “Tớ mới là xin , bọn chúng nhắm tớ nên mới lôi chuyện ...”
Nói đến đây, cô La Trăn định gì đó bật : “Hình như chủ đề chúng thì ? Cứ vòng vo mãi một chuyện thế nhỉ?”
Cô mỉm , giơ ly nước ô mai lên và : “Chúng đừng xin nữa. Chuyện nếu cho đúng thì cả hai chúng đều sai, sai là đám Ngô ca , đúng ?”
La Trăn mỉm , cũng giơ ly nước ô mai lên, nhẹ nhàng chạm ly với Trì Vãn: “Cậu đúng, chúng đều sai.”
Trì Vãn tiếp lời: “Vậy đừng nhắc chuyện đó nữa, dù kết cục cuối cùng cũng , cả hai chúng đều bình an vô sự!”
La Trăn cũng : “Cũng đúng.”
So với , khi cùng trải qua biến cố như , mối quan hệ giữa hai rõ ràng thiết hơn nhiều, bớt sự khách sáo xa cách, thêm vài phần quen thuộc, gần gũi.
“ dự định khi trở về sẽ bỏ đứa bé.” La Trăn đột nhiên lên tiếng.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nghe cô , biểu cảm mặt Trì Vãn hề đổi, chỉ hỏi: “Chị suy nghĩ kỹ ?”
La Trăn gật đầu: “Nghĩ kỹ .”
Cô dùng hai tay bưng ly nước ô mai, ngón tay vô thức vuốt ve thành ly, chậm rãi .
“Đứa bé vốn dĩ là mong của . Người nó là họ, là những khác. Họ cứ liên tục khuyên bảo, quá nhiều nên mới bắt đầu d.a.o động, thậm chí hoài nghi sự kiên định của chính .”
Thế nhưng, việc sinh con vốn dĩ nên do chính cô quyết định. Dù nhiều năm cô hối hận vì quyết định ngày hôm nay, thì ít nhất hiện tại, đây là điều cô .
Cô về phía Trì Vãn, một cách thanh thản: “Cũng chỉ , khi mà khuyên giữ đứa bé . Dù là bố bạn bè , tất cả bọn họ đều khuyên hãy giữ nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-344.html.]
“Kiên trì là chính ,” cô lẩm bẩm, “Bốn chữ thì dễ, mới khó .”
Suýt chút nữa cô đ.á.n.h mất phương hướng, ý của khác cuốn để tiếp tục sống một cuộc đời như ý. Đó rõ ràng là cuộc sống cô mong .
Về chuyện , Trì Vãn đưa lời khuyên nào, chỉ : “Chị nghĩ kỹ là , chỉ cần lựa chọn đều xuất phát từ chính tâm nguyện của chị, là đủ.”
La Trăn mỉm , nụ thêm vài phần phóng khoáng và tràn đầy nhuệ khí.
Cô cầm ly nước ô mai, một nữa chạm nhẹ với Trì Vãn: “Cậu đúng, cuộc sống của thì do tự quyết định! Điều là sớm ngày lên vị trí mà hằng ao ước!”
Còn về đứa trẻ, ngay từ đầu nó trong kế hoạch của cô. Người con là chồng cô, là bố chồng, là bố đẻ, nhưng tuyệt đối là cô.
“Cạch.”
Hai chiếc ly chạm phát âm thanh giòn tan.
Trì Vãn và La Trăn cùng bật , bầu khí giữa hai cực kỳ thoải mái và hài hòa.
Trì Vãn thấy sự kiên định và ánh sáng trong đôi mắt La Trăn, nó giống như một viên kim cương rực rỡ lấp lánh ánh đèn.
“... Thật .” Trì Vãn thầm trong lòng.
Một linh hồn thuần túy và kiên định, ánh hào quang của nó thậm chí khiến cả thần linh cũng cảm thấy lóa mắt.
Có lẽ vì những tâm sự đè nén trong lòng trút bỏ, tâm trạng của La Trăn nhẹ nhõm thấy rõ, giống như vứt bỏ một gánh nặng ngàn cân vai.
Khi trò chuyện với Trì Vãn, nụ gương mặt cô cũng xuất hiện nhiều hơn.
Trì Vãn kể cho cô chuyện của nhóm Lỗ Lệ: “... Sau đó họ ở thành phố C, mở một tiệm ăn vặt ở chợ đêm, ăn khấm khá. Cách đây lâu họ còn gửi ảnh cho , chị xem, trông họ rạng rỡ lắm đúng ?”
Cô lấy điện thoại , tìm ảnh cho La Trăn xem, cảm thán : “So với , bây giờ họ nhiều hơn, tinh thần trông cũng .”