“Bọn là vì hôm cho bọn xem một dạng đề tương tự. Cậu bảo linh cảm thầy toán sẽ đề kiểu đó... Và y như rằng, hôm trong tờ đề thi xuất hiện câu y hệt!”
Dù chuyện qua lâu nhưng giờ nhắc , Hoàng Oanh vẫn thấy thật khó tin.
Trì Vãn nhớ rõ chuyện lắm: “Có chuyện đó thật ?”
Hoàng Oanh: “Có chứ! Mà chỉ chuyện đó , nhớ năm mùa đông, dặn Du Nhân lấy nước nóng cẩn thận ? ngày hôm đó ở phòng nước nóng đ.á.n.h , phích nước vỡ lung tung, bao nhiêu bỏng đấy!”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn hồi tưởng : “Hình như đúng là chuyện như ...”
Giờ nghĩ , khi trở thành Sơn Thần, linh cảm của cô dường như nhạy bén. Cô thường xuyên dự cảm những chuyện sắp xảy , và những dự cảm đó hầu như bao giờ sai.
Thậm chí lúc mới phát bệnh, khi bệnh viện, cô một linh tính chẳng lành, và kết quả kiểm tra đó chứng minh dự cảm của cô là đúng.
Bây giờ ngẫm , linh cảm kỳ lạ đến mức quỷ dị đó lẽ liên quan đến dòng m.á.u Sơn Thần trong cô?
“...Đương nhiên là nhờ dòng m.á.u Sơn Thần của cô ,” Bánh Bánh đang một một chỗ cảm nhận suy nghĩ của cô liền lên tiếng: “Dù dòng m.á.u Sơn Thần trong cô loãng, nhưng đôi khi nó vẫn phát huy tác dụng kỳ diệu, đó chính là nguồn gốc 'linh cảm' của cô.”
“Sau khi cô lâm bệnh, lẽ vì sức sống cạn kiệt nhanh ch.óng nên dòng m.á.u Sơn Thần cảm nhận nguy hiểm, ngược nó trở nên mạnh mẽ hơn và kích hoạt!”
Nói đến đây, giọng nó chút phấn khích: “Cũng chính lúc đó, cảm nhận cô nên tỉnh từ giấc ngủ sâu, và ngay khi tỉnh , tìm cô ngay lập tức!”
Trì Vãn: “...Rồi đó đập trúng đầu m.á.u chảy đầm đìa?”
Bánh Bánh: “...”
Nhớ tình cảnh lúc đó, nó gượng, chút chột : “Cái đó... cái đó chỉ là ngoài ý thôi.”
Lúc đó nó quá phấn khích, chẳng kịp suy nghĩ gì bay thẳng từ miếu Sơn Thần tìm Trì Vãn. Kết quả là khi hạ cánh, nó sơ sẩy một chút nên đ.â.m sầm trán cô, khiến cô ngất xỉu tại chỗ.
Bánh Bánh vẫn còn nhớ tiếng kêu kinh hãi của những xung quanh lúc đó, còn thốt lên: “Trời ơi, thiên thạch từ trời rơi xuống trúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-356.html.]
Bánh Bánh lúc đó cũng ngây , một thời gian dài đối mặt với Trì Vãn thế nào, chỉ đành giữ vẻ mặt tròn trịa lạnh lùng, khiến Trì Vãn khi đó cứ tưởng nó là đứa trẻ cao ngạo, nghiêm túc.
“...Thế nên khi thấy tin trở thành trông coi miếu Sơn Thần xem bói mạng, tớ chẳng thấy bất ngờ chút nào.” Hoàng Oanh , “Từ lâu tớ thấy bình thường !”
Cô hào hứng Trì Vãn, đoán mò: “Có khi tổ tiên thầy cúng, thừa hưởng dòng m.á.u đó nên mới năng lực như ?”
Xét ở một góc độ nào đó, Hoàng Oanh đoán cũng khá đúng, chỉ điều thứ cô thừa hưởng m.á.u thầy cúng mà là m.á.u Sơn Thần.
Trì Vãn thầm nghĩ trong lòng.
“...Sao đoán tớ thừa hưởng dòng m.á.u Sơn Thần nhỉ?” Cô đùa với Hoàng Oanh.
Nghe , vẻ mặt Hoàng Oanh càng thêm phấn khởi, như ngộ chân lý: “Thật ? Hóa là m.á.u Sơn Thần ? Trì Vãn ơi, tổ tiên oai thật đấy!”
Trì Vãn bỗng thấy nghẹn lời, nên gì tiếp —— tuy thật nhưng tin sái cổ như thế? Không thèm nghi ngờ lấy một câu ?
Thế nên cô mới thấy Hoàng Oanh đúng là một "đặc biệt".
...
Kể từ khi nghiệp, Trì Vãn và Hoàng Oanh gặp , hai tự nhiên nhiều chuyện để . Sau khi bàn luận về chuyện mạng, họ bắt đầu chia sẻ về cuộc sống hiện tại của .
“...Tớ và chồng tớ quen qua công việc,” Hoàng Oanh kể về chồng , “Công ty hai bên quan hệ ăn, lúc đó là đại diện bên việc với tớ, cứ qua mãi quen luôn!”
Sau đó, chuyện diễn tự nhiên và họ đến với .
“Bọn tớ kết hôn từ năm ngoái , lý do báo cho các thì hôm qua tớ cũng đấy, cả hai đều đang trong giai đoạn phát triển sự nghiệp nên tổ chức đám cưới rình rang, chỉ mời bố hai bên ăn bữa cơm thôi.”