“...Tớ c.h.ế.t vì bệnh tật đúng ? Là do t.a.i n.ạ.n ?” Cô Trì Vãn hỏi.
Là t.a.i n.ạ.n giao thông? Hay bệnh nan y? Hay vì một nguyên nhân nào khác?
Cô thầm đoán trong lòng.
Trước câu hỏi đó, Trì Vãn mím môi, trong đầu hiện từng thước phim cô thấy.
—— Một chiếc ô tô lao điên cuồng, gã tài xế mắt đỏ ngầu, và hình ảnh Hoàng Oanh bàng hoàng khi đ.â.m trúng, thở lịm dần xe cấp cứu khi kịp đến bệnh viện.
Cô nhắm mắt , như thể sẽ xóa nhòa những hình ảnh đó.
“Cậu sẽ mất vì t.a.i n.ạ.n giao thông...” Cô , “Một chiếc xe do tài xế say rượu lái lao vỉa hè, đ.â.m trúng, kịp đưa đến bệnh viện cứu chữa tắt thở đường .”
Hoàng Oanh siết c.h.ặ.t t.a.y: “Hóa là t.a.i n.ạ.n xe ?”
“...Thực cũng đừng quá lo lắng.”
Thấy vẻ mặt Hoàng Oanh phần kinh hãi, Trì Vãn dịu giọng , dùng lời lẽ nhẹ nhàng để trấn an: “Tớ cảm nhận chuyện sẽ xảy ba tháng nữa!”
“Nghĩa là thể chủ động tránh né chuyện khi nó xảy !”
Đôi mắt Hoàng Oanh sáng lên, cô bạn đầy tin cậy: “Có thể tránh ?”
Trì Vãn bật : “Đương nhiên là , nếu nghĩ nhiều tìm đến tớ xem bói như ? Ba tháng nữa, sẽ gặp hạn t.a.i n.ạ.n xe, lúc đó cứ đến miếu Sơn Thần của tớ, hoặc là ở yên trong nhà. Chỉ cần tránh xa xe cộ, vượt qua kiếp nạn đó thì sẽ bình an vô sự.”
Hoàng Oanh như trút gánh nặng, lòng cảm thấy yên tâm hơn: “Vậy lúc đó tớ sẽ ở lỳ trong nhà, ở trong nhà thì chắc chẳng cái xe nào đ.â.m trúng nhỉ?”
Trì Vãn cô, đột ngột hỏi: “Chuyện bảo hiểm của , chồng ?”
Động tác tay của Hoàng Oanh khựng , cô ngẩng lên bạn, biểu cảm chút kỳ quái và khó hiểu: “Sao tự nhiên nhắc đến chồng tớ? Chẳng lẽ vấn đề gì ?”
Trì Vãn: “...Ừ.”
Cô đắn đo, chắc nên thẳng bây giờ , bởi những gì cô sắp chẳng bằng chứng cụ thể nào, để Hoàng Oanh tin ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-358.html.]
Chỉ điều...
Nghĩ đến cái c.h.ế.t của Hoàng Oanh trong tương lai, Trì Vãn cuối cùng vẫn chọn sự thật.
“Cậu bao giờ đến chuyện sát hại vợ để trục lợi bảo hiểm ?” Cô nghiêm túc thẳng mắt Hoàng Oanh.
Khi Hoàng Oanh về đến nhà thì trời khá muộn. Ngay khi cô mở cửa bước , chồng thấy động tĩnh đón cô ở lối .
“Anh em và bạn nhiều năm gặp nên nhiều chuyện để , nhưng hai cũng buôn dưa lê muộn quá đấy, giờ mới chịu về.” Âu Húc , ánh mắt Hoàng Oanh vô cùng dịu dàng và nuông chiều, như thể chứa chan đầy tình cảm.
Hoàng Oanh , ánh mắt tức khắc trở nên thẫn thờ, trong đầu ngừng hiện lên những lời Trì Vãn đó.
Ánh Trăng Dẫn Lối
“... cảm thấy, chồng cô lẽ giống như những gì cô tưởng tượng , lẽ cô chẳng hề hiểu rõ .”
“Qua lời cô kể, chồng cô là ôn nhu săn sóc, thành thật kiên định, gia thế , từ khi ở bên từng nặng lời với cô nửa câu. Anh là một đàn ông hảo, nhưng khi gặp ngày hôm qua, cảm thấy là như thế...”
“Dù hôm qua kỹ tướng mạo của , nhưng cô thể coi đây là trực giác của . Cô chẳng trực giác của chuẩn ? Trực giác mách bảo rằng, chồng cô nguy hiểm, đặc biệt là đối với cô!”
G.i.ế.c vợ chiếm tiền bảo hiểm.
Hoàng Oanh lặp lặp bốn chữ đó trong đầu, đột nhiên cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c thắt , khó thở vô cùng.
Cô khom xuống, cả cuộn tròn như một con tôm luộc chín, thụp xuống đất.
“Hoàng Oanh, em thế?” Âu Húc đại kinh thất sắc, vội vàng xuống bên cạnh, biểu hiện vô cùng quan tâm hỏi cô: “Em thấy trong khỏe ở ?”
Hoàng Oanh lặng lẽ , đột nhiên hỏi: “Có đang giấu giếm em chuyện gì ?”
Vẻ lo lắng mặt Âu Húc cứng đờ, gượng: “... Anh thì chuyện gì giấu em chứ?”
“Ví dụ như,” Hoàng Oanh chằm chằm mắt , gằn từng chữ: “Anh từng kết hôn...”