Trì Vãn kịp phản ứng: “Cái gì cơ?”
Hoàng Oanh quanh thì thầm: “Linh vật của cô , cô đặt tên cho nó ?”
Trì Vãn liếc Bánh Bánh đang bay lơ lửng, đáp: “Nó tên là Bánh Bánh.”
Hoàng Oanh thắc mắc: “... Bánh Bánh? Sao đặt tên đó?”
Trì Vãn trêu: “Vì nó giỏi vẽ bánh (hứa hão) cho khác ăn.”
Bánh Bánh mỉa mai liền nhe răng trợn mắt với cô.
Trì Vãn và Hoàng Oanh chia tay tại tiệm ăn sáng. Bánh Bánh theo bảo vệ Hoàng Oanh, còn Trì Vãn về khách sạn.
La Trăn vẫn còn ở khách sạn, cô thu dọn xong hành lý và chuẩn về. Biết Trì Vãn về, cô sang chào tạm biệt.
“... Chuyến bay lúc 6 giờ tối,” cô với Trì Vãn, giọng điệu còn khách sáo như mà vô cùng thiết: “Khi nào thời gian, nhất định sẽ miếu Sơn Thần thắp hương. Cô cũng nhé, nếu dịp đến chỗ chơi thì nhất định gọi cho , sẽ chiêu đãi cô.”
Trì Vãn gật đầu: “Được thôi... Vậy trưa nay chúng cùng ăn cơm , coi như tiễn cô.”
La Trăn đồng ý. Buổi trưa hai tìm một quán ăn ngon để dùng bữa, đó La Trăn trả phòng và sân bay.
“... sẽ liên lạc với cô .” La Trăn mỉm .
Lúc , thần thái của cô còn chút sầu khổ nào, chỉ sự rạng rỡ, tràn đầy sức sống và kiên định. Rõ ràng cô thông suốt về tương lai của .
Trì Vãn : “ thích con hiện tại của cô hơn.”
La Trăn nhướng mày: “Trùng hợp thật, cũng thế!”
Nghĩ sự do dự của , cô cảm thấy thật xa lạ: “Chẳng hiểu lúc đó ý định thỏa hiệp nữa. Rõ ràng chẳng lý do gì để đắn đo cả.”
Hai tạm biệt . La Trăn bước đầy tự tin đến sân bay, đáp chuyến bay tối và hạ cánh xuống thành phố B 8 giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-364.html.]
Ánh Trăng Dẫn Lối
Vừa xuống máy bay, cô bật điện thoại và thấy hàng loạt cuộc gọi nhỡ. Cô thản nhiên lướt qua, gọi điện cho cô bạn nhất để báo sẽ đến tá túc qua đêm.
Cô bạn thấy cô đến thì vô cùng ngạc nhiên, dắt cô nhà hỏi: “Hai ngày nay thế? Giả Ba ngày nào cũng gọi điện hỏi tớ xem ở ...”
La Trăn bình thản: “Không gì, tớ du lịch một chuyến mạo hiểm một chút thôi.”
Cô bạn thảng thốt: “Hả? Cậu còn tâm trạng du lịch ? Tớ thấy Giả Ba sắp phát điên đấy... Nói thật , tính thế nào với ? Cậu định ly hôn thật chứ?”
Trước đây khi hỏi câu , La Trăn thường đắn đo, nhưng cô gật đầu dứt khoát: “Tớ quyết định .”
Cô bạn kinh ngạc: “Cậu thật sự định ly hôn ? Chỉ vì chuyện đứa trẻ?”
La Trăn đáp: “Chuyện đứa trẻ là một phần, nhưng quan trọng là tớ chịu đựng đủ cuộc hôn nhân . Từ khi kết hôn, tớ cảm thấy giống như một bức tranh đóng khung ...”
Cô đưa tay động tác mô phỏng một cái khung ảnh: “Mọi xung quanh đều cố nhét tớ cái khung đó, chỉ cần tớ bước ngoài một chút là sẽ chỉ trích ngay lập tức!”
“Tớ thích cuộc sống như . Chuyện đứa trẻ chỉ là cái cớ để tớ hạ quyết tâm thôi.”
Cô đưa tay xoa nhẹ bụng : “Ngày mai tớ sẽ bệnh viện bỏ cái t.h.a.i , đó sẽ ly hôn với Giả Ba... Lẽ tớ nên việc từ lâu , chỉ là tớ cứ những ràng buộc xung quanh níu chân.”
Cô bạn vốn định khuyên nhủ, vì phụ nữ quanh họ đều sống như – lấy chồng sinh con, nhẫn nhịn qua ngày. khi thấy thần thái rạng ngời của La Trăn, những lời khuyên bỗng chốc nghẹn , đó là một sự ngưỡng mộ mà chính cô cũng nhận .
“... Tớ luôn thích điểm ở , La Trăn ạ. Luôn tự tin, phóng khoáng và kiên định theo mục tiêu của !” Cô bạn .
Trên đời nhiều chọn cách sống theo đông, nhưng chẳng mấy ai đủ dũng khí để ngược dòng nước. Có thể ban đầu họ dũng khí đó, nhưng theo thời gian, họ dần cuộc sống và môi trường xung quanh đồng hóa, trở nên mờ nhạt giữa đám đông. Kiên trì thì dễ, mới khó.
...
La Trăn kế hoạch rõ ràng cho . Ngay ngày hôm , cô đến bệnh viện thực hiện thủ thuật, đó mới về nhà đối mặt với Giả Ba để đề nghị ly hôn.