“... Ly hôn?” Giả Ba cảm thấy thể tin nổi: “Chỉ vì chuyện đứa con mà em ly hôn với ?”
Trái ngược với vẻ kích động của Giả Ba, La Trăn vô cùng bình tĩnh: “Không chỉ vì đứa trẻ, giữa chúng còn nhiều vấn đề khác. giờ cũng chẳng để gì...” Đã định ly hôn thì nhắc chuyện cũ chỉ thêm oán hận.
Giả Ba nghiến răng, kiên quyết: “Không, đồng ý ly hôn!”
La Trăn , đột nhiên : “Quên với , bỏ cái t.h.a.i . Sau cũng tuyệt đối sinh con. Như còn chấp nhận ?”
Tin tức đột ngột khiến Giả Ba sững sờ, ngay lập tức nổi trận lôi đình.
“Sao em thể bỏ đứa bé ?” Hắn quát lớn, bật dậy khỏi ghế, những sợi gân xanh trán nổi lên vì giận dữ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
La Trăn vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, chậm rãi tiếp: “... Dù chấp nhận , thì bố chắc chắn cũng chịu nổi . Ngày nào họ chẳng nhắc chuyện bế cháu, mà thì bao giờ dám với họ về ý định sinh con của .”
Giả Ba phẫn nộ: “Đó là con của chúng , là một sinh mạng đấy! Sao em thể tàn nhẫn như ?”
La Trăn sửa : “Nói cho đúng thì nó mới chỉ là một phôi t.h.a.i thôi, là một sinh mạng chỉnh. Và quan trọng nhất là, bao giờ con cả!”
Giả Ba dường như lọt tai lời nào. Hắn cô đầy thất vọng, lẩm bẩm: “La Trăn, em thật sự quá tàn nhẫn. Sao đời m.á.u lạnh như em chứ?”
Hắn khó hiểu oán hận hỏi: “Em hãy tự hỏi lòng xem, đối xử với em đủ ? Việc nhà cũng cùng em chứ đùn đẩy hết cho em. Khi em và bố mâu thuẫn, cũng nỗ lực hòa giải. Ai mà chẳng khen , mà em chẳng nhớ chút nào! Sao em thể vô tình đến thế?”
La Trăn gật đầu: “... thừa nhận, trong mắt nhiều , thực sự là một chồng , dịu dàng, chu đáo. Thế nhưng, đó là chồng trong mắt thiên hạ, chồng trong mắt !”
“Điều bao giờ là những thứ đó. Dù một cũng thể sống , tự nuôi sống bản , gì thì , vốn dĩ nhất thiết cần đến một cuộc hôn nhân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-365.html.]
“... Một cuộc hôn nhân, ít nhất là khi cả và đều cảm thấy ấm ức trong mối quan hệ , thì mới lý do để tiếp tục. Chỉ cần một trong hai cảm thấy thoải mái, đều thấy nó cần thiết tồn tại nữa!”
Cô Giả Ba, ánh mắt đượm buồn, cuối cùng lộ vài phần hụt hẫng, : “Lúc kết hôn với là vì thích , cảm thấy chúng sống bên sẽ vui vẻ!”
“Vì tình cảm dành cho , từng do dự, thậm chí nghĩ đến chuyện thỏa hiệp, nhưng mà... nên như . Sao thể vì khác mà bản chịu ấm ức chứ?”
“Giả Ba, từ ngày đ.á.n.h tráo t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i của , cuộc hôn nhân của chúng định sẵn là sẽ kết thúc .”
Hôn nhân thứ , từ đến nay bao giờ là nhu yếu phẩm của cô. Nếu cảm nhận hạnh phúc, tại cô tiếp tục duy trì?
La Trăn dậy khỏi ghế: “Sau khi ký xong thỏa thuận ly hôn, chúng sẽ đến Cục Dân chính lấy giấy chứng nhận... Giả Ba, hy vọng chúng thể chia tay trong êm , đừng ầm ĩ đến mức đôi bên đều khó coi. Như ít nhất vẫn còn giữ chút ký ức !”
Trong khi La Trăn đang nỗ lực ly hôn, phía Hoàng Oanh cũng chẳng hề bình lặng, cô cũng đang chuyện ly hôn với Âu Húc.
Có Bánh Bánh bên cạnh, Hoàng Oanh thể là xốc tinh thần, còn sợ hãi như . Sau khi như bình thường, cô mang về một bản thỏa thuận ly hôn. Đợi đến lúc về nhà, cô đưa tờ thỏa thuận cho Âu Húc cũng mới tan .
“Cô ly hôn với ?” Âu Húc cô với vẻ mặt hung ác, biểu cảm còn vẻ ôn hòa như , lộ một sự xa lạ mà Hoàng Oanh từng thấy bao giờ.
Hoàng Oanh nuốt nước miếng, cảm nhận rõ rệt hơn về sự thật mặt là một “kẻ g.i.ế.c ”.
“ ly hôn với gì lạ ?” Cô cố gắng tỏ sợ hãi, giữ giọng run rẩy, bình tĩnh : “Trước khi cưới, với là từng kết hôn hai . Anh nghĩ trong cảnh , còn thể tiếp tục cuộc hôn nhân với ?”