Hoàng Oanh lộ vẻ ngượng ngùng: “Ít say cũng lóc quậy phá, hơn khối ! Đến lúc đó sẽ giả vờ ký hợp đồng, để còn kiêng dè gì mà tay với ...”
Chỉ khi thụ hưởng bảo hiểm là Âu Húc, mới lý do để hành động. Nếu , bao nhiêu việc mà cuối cùng tiền bảo hiểm về tay bố Hoàng Oanh, chẳng công cốc ?
Âu Húc đương nhiên vụ ăn lỗ vốn .
“Đến lúc thử thách kỹ năng diễn xuất của !” Hoàng Oanh cảm thán, vẻ mặt đầy buồn bực.
Thế nhưng Âu Húc rõ ràng là kiên nhẫn hơn Trì Vãn nghĩ. Suốt một tuần đó, chẳng hề động thái gì, trái còn tìm cách né tránh Hoàng Oanh, nhà cũng về, chắc là sợ gặp mặt cô đòi ly hôn.
Và ngay khi Hoàng Oanh suýt chút nữa buông lỏng cảnh giác, một vài bạn đột nhiên rủ hát karaoke. Ở đó, cô gặp Âu Húc.
Khoảnh khắc thấy đối phương, trong đầu Hoàng Oanh lập tức hiện lên ý nghĩ: “Cuối cùng cũng tới .”
Bạn bè mâu thuẫn giữa hai nên trực tiếp đẩy họ cạnh . Dưới ánh đèn mờ ảo và tiếng hò hét của đám bạn trong phòng karaoke, hai trong góc chuyện.
“... Thỏa thuận ly hôn sẽ ký,” Âu Húc , đưa một ly rượu cho Hoàng Oanh, “Mấy ngày nay cũng suy nghĩ kỹ , chuyện đúng là của . Tại quá kết hôn với em nên mới giấu chuyện lớn như , em ly hôn cũng là lẽ thường.”
Hoàng Oanh: “... Sao đột nhiên trở nên bình thường thế?”
Bình thường đến mức cô thấy quen.
Âu Húc: “...”
Anh im lặng vài giây, cầm ly rượu chạm ly của Hoàng Oanh, : “Dù chuyện gì xảy , chúng cũng nên chia tay trong êm . Uống ly rượu , coi như trọn vẹn tình cảm hai năm qua của chúng ...”
Hoàng Oanh lạnh trong lòng, thầm nghĩ: Có đồ ngốc mới uống rượu với , còn đòi chia tay êm , mặt cũng dày gớm.
“Được thôi,” ngoài miệng cô , “Vậy thì chia tay trong êm !”
Không ngoài dự đoán, cô uống hết ly đến ly khác. Bạn bè trong phòng cũng tới mời rượu, Hoàng Oanh lạnh lùng họ nhưng gì, tự uống đến mức say tám phần, cố gắng giữ một chút tỉnh táo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-367.html.]
Cuộc nhậu kéo dài đến nửa đêm, cả nhóm mới lảo đảo rời khỏi quán karaoke.
Với tư cách là chồng của Hoàng Oanh, đương nhiên giao cô cho Âu Húc. Gương mặt vẫn vẻ ôn hòa nhã nhặn, trông vô cùng đáng tin cậy. Chỉ là ở nơi ai thấy, ánh mắt Hoàng Oanh là sự lạnh lẽo và toan tính.
Hoàng Oanh lờ mờ thấy ánh mắt đó, cơn say suýt chút nữa bay sạch, một nữa cô ý thức sâu sắc rằng mặt là một kẻ g.i.ế.c .
Hai về đến nhà thuận lợi. Lúc men bốc lên, Hoàng Oanh chỉ thấy đầu đau như b.úa bổ, ý thức mụ mị, cho đến khi thấy liên tục gọi tên : “... Hoàng Oanh, Hoàng Oanh?”
Hoàng Oanh cố gắng mở mắt, thấy khuôn mặt của Âu Húc.
Âu Húc cô, : “Hoàng Oanh, em say .”
Hoàng Oanh lí nhí: “ say!”
Âu Húc gì, chỉ xổm mặt cô, cô bằng ánh mắt cực kỳ kỳ lạ và đáng sợ. Sau vài phút, thấy Hoàng Oanh vẫn rũ rượi sofa, mặt đỏ bừng, vẻ thực sự say mướt, mới dậy bỏ .
Một lát , với một xấp tài liệu tay.
“... Hoàng Oanh, em ly hôn ? Vậy khi ly hôn ký thỏa thuận .” Anh lay Hoàng Oanh dậy, đưa tờ giấy và cây b.út cho cô, chỉ chỗ cần ký, giọng dỗ dành: “Em cứ ký tên đây là .”
Hoàng Oanh cố gắng trợn to mắt tờ giấy mặt, chỉ thấy những con chữ như biến thành nòng nọc nhảy múa, khiến cô hoa mắt ch.óng mặt.
Âu Húc đặt cây b.út tay cô, nắm lấy tay cô đặt vị trí ký tên: “Hoàng Oanh, mau ký . Em chẳng ly hôn ? Ký xong chúng sẽ ly hôn, .”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Hoàng Oanh lẩm bẩm: “Ly hôn?”
Cô sực tỉnh: “ , ly hôn. Âu Húc cái đồ khốn kiếp đó, dám kết hôn hai , còn nữa, ...”
Hơi men bốc lên, đầu óc Hoàng Oanh dần trở nên trì trệ, vài lời nên suýt chút nữa thốt khỏi miệng. May mắn , lời đến môi, cô kịp bừng tỉnh, dùng móng tay bấm mạnh lòng bàn tay, nhờ thế mới khôi phục chút tỉnh táo.