“Nguy hiểm thật...”
Hoàng Oanh thầm nghĩ, lòng khỏi cảm thấy sợ hãi — suýt chút nữa cô phạm sai lầm lớn .
Chứng kiến cảnh , Bánh Bánh vốn lao đến mặt định tát cho cô một cái để tỉnh táo , lúc mới dừng động tác.
“... Hoàng Oanh, em ly hôn , thì mau ký tên !” Âu Húc nhận Hoàng Oanh tỉnh táo, vẫn cố gắng lừa cô ký tên, “Chỉ cần ký tên đây là chúng thể ly hôn .”
Hoàng Oanh hé mắt , thấy biểu cảm của tuy căng thẳng nhưng phần nhiều là sự hưng phấn. Vẻ mặt đó giống như thấy cảnh Hoàng Oanh ký tên xong, và thành công chiếm đoạt tiền bảo hiểm.
Trong thoáng chốc, Hoàng Oanh nên cảm thấy phẫn nộ bi ai, là cả hai?
“Được, ký...”
Cô xong, cúi đầu thứ gọi là thỏa thuận ly hôn trong tay, dứt khoát ký tên chỗ trống.
Ký xong, cô tựa sofa, nhắm mắt , giả vờ như chìm giấc ngủ.
Âu Húc nãy giờ vẫn chăm chú theo dõi động tác của cô. Cho đến khi thấy cái tên “Hoàng Oanh” xuất hiện giấy, mới thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ cầm lấy xấp tài liệu, lật lật xem xét.
Đột nhiên, điện thoại bàn đổ chuông. Âu Húc liếc gọi đến, lập tức bắt máy, vẻ mặt chút căng thẳng.
“Alo, Kim.” Anh gọi ở đầu dây bên một tiếng, giọng điệu mang vài phần nịnh nọt, “Là em đây, muộn thế mà vẫn ngủ ...”
Anh liếc Hoàng Oanh đang sofa, nhưng rõ ràng hề ý định đỡ cô phòng.
Anh chuyện điện thoại phía cửa, vai khom xuống, tỏ vẻ khúm núm sợ sệt: “Anh yên tâm, tiền em chắc chắn sẽ trả . Em hứa, trong vòng ba tháng sẽ trả hết cho !”
Có lẽ vì nghĩ Hoàng Oanh say khướt, rõ gì, nên chuyện chút kiêng dè, khiến Hoàng Oanh thấy mồn một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-368.html.]
“Anh Kim... chắc là chủ nợ của ?” Hoàng Oanh thầm nghĩ, mỉa mai trong lòng: “Còn dám hứa với là chắc chắn trả , xem thật sự định g.i.ế.c để chiếm bảo hiểm ...”
Đợi đến khi thấy tiếng cửa phòng khách mở đóng , cô mới mở mắt, lấy điện thoại gọi cho Trì Vãn và cảnh sát Hàn.
Ba bọn họ một nhóm chát chung, lúc cô trực tiếp mở cuộc gọi thoại nhóm. Chỉ một lúc , Trì Vãn và cảnh sát Hàn đều tham gia.
Khi đông đủ, Hoàng Oanh bắt đầu báo cáo tình hình bên : “Cảnh sát Hàn đoán sai, quả nhiên định chuốc say , nhân lúc say rượu để lừa ký tên... Còn lừa đó là thỏa thuận ly hôn, bảo ký xong là thể ly hôn.”
Cô nhịn mà mỉa mai: “Nếu mà say thật, chắc chắn lừa ký tên .”
Cô tự rõ khi say sẽ như thế nào, đầu óc những tỉnh táo mà còn lời, khác bảo gì là nấy.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lần nếu sự phòng , chừng chuốc say thật.
“Bây giờ ký tên bản hợp đồng đó ,” cô bình tĩnh tiếp, “ thấy gọi điện thoại, gọi bên là ‘ Kim’, còn hứa với là trong vòng ba tháng sẽ trả tiền...”
“ định sẽ ép thêm chút nữa, nên quyết định ngày mai sẽ với rằng tính rời khỏi đây... Nếu , g.i.ế.c sẽ khó hơn, nên nếu thật sự định tay, chắc chắn sẽ hành động khi !”
Cô thật sự chịu nổi cảnh ngày nào cũng lo âu thế , cứ sợ lúc nào đó Âu Húc lên cơn điên đột ngột g.i.ế.c . Vì , để tiếp tục sợ hãi, cô chỉ còn cách cố gắng tìm cách để tống tù càng sớm càng .
Cảnh sát Hàn chút lo lắng: “Liệu quá nguy hiểm cho cô ?”
Hoàng Oanh: “Chẳng cảnh sát Hàn các bảo vệ ?”
Cảnh sát Hàn : “ , cô yên tâm, bên sẽ theo dõi sát hành tung của . Chỉ là... cô Hoàng, cô nhất định chú ý an của bản , việc đều đặt sự an của cô lên hàng đầu.”
Hoàng Oanh đáp: “Yên tâm , quý mạng sống của , hơn nữa Trì Vãn ở đây, chẳng sợ gì cả!”