Và đúng như dự đoán, ngay tối hôm đó, sự việc gây bão mạng.
Âu Húc và Hà Lâm đều đưa về đồn cảnh sát. Trì Vãn và Hoàng Oanh cũng theo để lấy lời khai.
Khi họ xong thủ tục bước ngoài thì trời sập tối. Đường chân trời ánh hoàng hôn nhuộm thành một màu cam rực rỡ, trải dài tít tắp như một bức tranh sơn dầu đầy màu sắc.
Nhìn lên bầu trời, Hoàng Oanh mang vẻ mặt mệt mỏi nhưng thanh thản, cô lẩm bẩm: “Cuối cùng chuyện cũng kết thúc .”
Suốt một tháng qua, cô dám nhớ vượt qua thế nào. Giờ nghĩ , thứ cứ như một giấc mơ mờ ảo.
Trì Vãn cô, : “Về nhà ngủ một giấc thật ngon , chuyện gì để mai tính.”
Hoàng Oanh gật đầu: “Cô cũng , tháng cô cũng vất vả .”
Cô sang cảnh sát Hàn đang tiễn họ cổng: “Cảnh sát Hàn, Âu Húc chắc chắn sẽ tù chứ?”
Cảnh sát Hàn khẳng định: “Bằng chứng quá rõ ràng, thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật !”
Nghe , Hoàng Oanh lộ vẻ nhẹ nhõm: “Vậy thì . Những rủi ro mà đ.á.n.h đổi cuối cùng cũng xứng đáng.”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Sau khi rời đồn cảnh sát về nhà, Hoàng Oanh phớt lờ vô tin nhắn hỏi thăm đầy tò mò của đồng nghiệp trong nhóm chat công ty. Cô tắt máy điện thoại đổ gục xuống giường, chìm giấc ngủ sâu.
Giấc ngủ thật dài và bình yên, lẽ là giấc ngủ ngon nhất của cô trong suốt thời gian qua. Cô còn lo lắng về những t.a.i n.ạ.n bất ngờ, cũng cần đề phòng Âu Húc sẽ đột ngột xuất hiện để hại nữa.
Cuối cùng, cô đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông cửa dồn dập. Sau một hồi dùng gối che tai mà hiệu quả, cô bực bội dậy.
Vừa bước khỏi phòng ngủ, cô thấy tiếng đập cửa thình thình cùng tiếng gọi thất thanh của bố : “Oanh Oanh, Oanh Oanh ơi… Con nhà ?”
Đầu óc còn đang mơ màng của Hoàng Oanh lập tức tỉnh táo hẳn, cô vội chạy mở cửa.
Thấy bố ở cửa với vẻ mặt hớt hải, cô ngạc nhiên hỏi: “Bố, , hai tới đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-380.html.]
Mẹ Hoàng lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, xoay cô một vòng để kiểm tra xem thương tích gì , lo lắng mắng: “Con còn hỏi bố tới ? Chuyện tày đình như thế mà con một lời nào! Cái thằng Âu Húc khốn kiếp đó, nó dám g.i.ế.c con, đúng là cái loại lòng lang thú, con mà!”
Hoàng Oanh ngơ ngác: “Sao bố chuyện ?”
Bố Hoàng phòng khách, tiện tay đóng cửa : “Sao bố á? Video mạng lan truyền ch.óng mặt kìa! Con gặp chuyện lớn như mà gọi điện báo cho bố một tiếng. Nếu chị hàng xóm sang thì bố vẫn còn bịt mắt bắt chéo đấy!”
Hoàng Oanh đưa tay lên che mặt.
“Quả nhiên…”
Dự cảm buổi chiều của cô thành hiện thực.
Lúc đó bao nhiêu phim như thế, mà ai đưa lên mạng cho . tốc độ lan truyền đúng là nhanh hơn cô tưởng, mới đó mà ầm ĩ khắp nơi .
Để bố nghỉ ở phòng khách, Hoàng Oanh phòng ngủ lấy chiếc điện thoại tắt nguồn.
Vừa mới khởi động máy, tiếng thông báo tin nhắn kêu liên hồi dứt. Lần đầu tiên cô thấy “nổi tiếng” đến , ngay cả những cả trăm năm liên lạc cũng nhiệt tình nhắn tin hỏi thăm.
Hoàng Oanh vốn định trả lời từng tin nhắn một, nhưng nghĩ chẳng bao giờ mới xong, vinh quang và thị phi thì cô cũng chẳng phô trương thêm cho thiên hạ bàn tán. Thế là cô quét sạch thông báo, chỉ đăng một dòng báo bình an lên vòng bạn bè.
Dĩ nhiên, với những thiết nhất, cô vẫn kiên nhẫn nhắn tin riêng cho từng để họ khỏi lo lắng.
Lúc gửi tin nhắn, cô liếc đồng hồ, mới giật nhận bốn giờ sáng. Nghĩa là cô ngủ một mạch từ chiều hôm qua đến tận bây giờ.
Lật xem nhóm chát của bốn cô bạn cùng phòng ký túc xá, bên trong náo loạn cả lên. Một Thân Mẫn nhắn tin mà khí sôi sục cứ như cả trăm đang tranh luận. Hoàng Oanh kéo lên xem từ tin nhắn đầu tiên.
Thân Mẫn: 【#Video# Hoàng Oanh, cái video là thế nào ? @Hoàng Oanh】
Thân Mẫn: 【Hoàng Oanh, chồng g.i.ế.c ? Thật giả thế? Cậu đang ở ? Có ? Trả lời một tiếng mà! Cậu thương chứ?】