Hắn sang bảo bốn tên : "Nếu ông dùng biện pháp mạnh thì cũng chẳng cần nể tình thích gì nữa..."
...
Hoàng Hữu Tiền nhớ rõ cái đêm kinh hoàng đó kết thúc như thế nào, bác chỉ nhớ giữ bằng tiền trong điện thoại, nếu mất nó thì Lily sẽ còn cơ hội phẫu thuật nữa.
Vì , mặc cho đám đ.ấ.m đá túi bụi, bác vẫn ôm c.h.ặ.t điện thoại n.g.ự.c, nhất quyết buông.
Đến cuối cùng, bác ngất lúc nào . Khi tỉnh , bác thấy đang trong bệnh viện, khắp đau nhức khôn tả, đặc biệt là cái chân, cứ động đậy một chút là đau thấu xương khiến bác kêu rên t.h.ả.m thiết.
Vợ bác, Trương Mỹ Lệ, vốn đang ngủ gật bên cạnh, tiếng chồng rên rỉ thì giật tỉnh giấc.
"Ông tỉnh ?" Bà mừng rỡ chồng, "Ông thấy trong thế nào? Có đau lắm ?"
Hoàng Hữu Tiền thều thào: "... ... Sao ở đây?"
Nhắc đến đây, Trương Mỹ Lệ òa : "Ông nhớ gì ? Hôm qua ông thằng Hải Lãng và đám đ.á.n.h nhừ t.ử. May mà hàng xóm báo cảnh sát kịp thời, nếu cũng chẳng chuyện gì sẽ xảy nữa."
Hoàng Hữu Tiền hỏi: "Thế thằng Hải Lãng ?"
Vợ bác đáp: "Bị cảnh sát bắt , chắc tù vài ngày..."
Bà c.ắ.n môi kể tiếp: "Lúc nãy bác Tôn đến, bảo thu xếp trả nợ sớm cho ông bà. thấy bác vẻ giận lắm vì chuyện thằng Hải Lãng bắt."
Lúc đó bà thấy vô cùng nhục nhã, nhưng với cảnh hiện tại, bà chỉ c.ắ.n răng chịu đựng.
"Biết đào năm mươi triệu mà trả nợ bây giờ?" Bà nức nở, "Lily thì vẫn viện, mỗi ngày tốn bao nhiêu tiền, tiền phẫu thuật thì vẫn gom đủ."
Hoàng Hữu Tiền im lặng, đột nhiên bác nhớ chuyện gì đó, vội vàng cửa sổ. Thấy trời tối, bác hốt hoảng:
"Mấy giờ ? ngủ bao lâu ?" Bác định tung chăn bước xuống giường, " ngủ mất một ngày một đêm ?"
Vừa mới chạm chân xuống đất, cơn đau thấu xương ập tới khiến bác ngã nhào. Trương Mỹ Lệ vội vàng đỡ chồng, lo lắng hỏi: "Ông định gì thế? Bác sĩ bảo chân của ông gãy , yên tĩnh dưỡng, cử động mạnh ... Ông gì cứ bảo , cho."
Hoàng Hữu Tiền ngập ngừng một lát lắc đầu: "Không , chuyện tự mới . Nhỡ bà mà đúng thì hỏng hết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-393.html.]
Thấy chồng đau đến vã mồ hôi mà vẫn cố chấp đòi , Trương Mỹ Lệ gặng hỏi: "Rốt cuộc là ông ?"
Hoàng Hữu Tiền quả quyết: " mua xổ !"
Trương Mỹ Lệ: "..."
Im lặng vài giây, bà chồng bằng ánh mắt thể tin nổi: "Ông điên ?"
"Bình thường ông ngày nào cũng mua, gì..."
Bà cũng từng mong trúng để đổi đời, để giải quyết rắc rối của gia đình. Vả chồng bà cũng mua nhiều, đến mức nghiện ngập. mà...
" giờ chân ông gãy thế , đang viện mà còn đòi mua xổ á?" Bà thấy thật nực , "Ông vấn đề gì về thần kinh đấy?"
Hoàng Hữu Tiền phân bua: "Bà hiểu , hôm nay nhất định mua tờ vé !"
Bác đồng hồ, thấy tám giờ tối, lòng càng sốt ruột: "Giờ chắc vẫn còn hàng vé nào đó mở cửa chứ nhỉ?"
Trương Mỹ Lệ gạt : "Không , bác sĩ dặn ông yên, hết."
Hoàng Hữu Tiền kiên trì thuyết phục: "Mỹ Lệ , hôm nay mua bằng . Trì tiểu thư bảo , nếu hôm nay mua vé thì chắc chắn sẽ trúng thưởng!"
Trương Mỹ Lệ khựng : "... Trì tiểu thư nào?"
Mắt Hoàng Hữu Tiền sáng lên: "Thì là cô Trì tiểu thư xem bói ! Hôm qua chở cô , cô bảo hôm nay mua vé là sẽ trúng lớn! Thế nên ngay!"
Nghe đến đây, Trương Mỹ Lệ bỗng lặng , gương mặt biến đổi ngừng.
Bà Trì tiểu thư là ai. Cả nhà bà đều là fan của Trì Vãn, dĩ nhiên kiểu hâm mộ cuồng nhiệt mà là tin tưởng tài bói toán của cô, luôn ước ao ngày cô xem cho một quẻ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Và giờ đây, Trì tiểu thư chồng bà hôm nay mua vé sẽ trúng thưởng.
Nghĩ nghĩ , bà nghiến răng quyết định tin một : "Được , đưa ông !"