Dù cũng chỉ là mua tờ vé , chẳng mất mát gì nhiều mà hy vọng. Nếu trúng thật thì đúng là trời phật phù hộ, còn trúng thì cũng coi như giải khuây.
Thế là Trương Mỹ Lệ dìu chồng .
...
Ánh Trăng Dẫn Lối
Giờ hàng vé vắng khách, ông chủ đang lướt điện thoại.
Nghe tiếng , ông ngẩng lên sững sờ, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc hai vị khách kỳ lạ.
—— Chân gãy đến mức mà vẫn quên mua xổ ?
Hai đó chính là vợ chồng Hoàng Hữu Tiền. Bác tài chống nạng, vì sợ hàng vé đóng cửa nên bác vẫn mặc nguyên bộ quần áo bệnh nhân, mặt mũi bầm tím, trông đúng kiểu trốn viện .
Trương Mỹ Lệ đỡ chồng hỏi: "Mua loại nào hả ông?"
Hoàng Hữu Tiền cũng chắc chắn lắm, bác chọn loại vẫn mua chọn một dãy theo linh cảm.
"Ba ngày nữa mới mở thưởng nhé," ông chủ đưa tờ vé cho bác, thấy khách hàng đặc biệt quá nên ông nhịn dặn dò thêm: "Giữ cho kỹ , trúng thưởng là tờ mới nhận tiền đấy, đừng mất."
Hoàng Hữu Tiền gật đầu, cẩn thận cất tờ vé túi áo.
Khi hai , ông chủ vẫn thấy họ xì xào với :
"Thế là hả ông? Ba ngày nữa đây lĩnh thưởng ? Không cần gì khác ?"
"Không cần , cứ thế là . Nếu trúng giải nhỏ thì lĩnh ở đây, giải lớn thì lên tỉnh."
"Thế nếu trúng thì bao nhiêu tiền hả ông?"
"Chắc mười mấy tỷ đấy, trừ thuế chắc cũng còn hơn chục tỷ."
"Hơn chục tỷ cơ ? Cả đời thấy nhiều tiền thế bao giờ. Nếu thế thật thì tiền phẫu thuật cho Lily ... nợ nần cũng trả hết, ông cũng lụng vất vả nữa, quá ."
Ông chủ hàng vé : "..."
Ông cũng chẳng thấy lạ, ai đến đây mua vé mà chẳng mơ mộng giàu sang. Những mới mua xong bắt đầu tính chuyện tiêu tiền như họ ông gặp đầy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-394.html.]
đến ngày mở thưởng, thực tế sẽ khiến họ tỉnh mộng thôi.
Nghĩ nên ông chủ cũng chẳng bận tâm thêm gì.
Ba ngày , ngày mở thưởng đến. Hàng vé hôm nay đông nghịt , ai cũng hy vọng là may mắn đổi đời. tiếc , hầu hết đều về với vẻ thất vọng, tờ vé tay bỗng chốc thành mẩu giấy lộn.
Ông chủ dãy trúng thưởng, bỗng cảm thấy nó quen thuộc lạ kỳ, cứ như thấy ở đó .
Với trí nhớ khá , ông bỗng nhớ hình ảnh đôi vợ chồng kỳ lạ hôm nọ. Vì họ quá đặc biệt nên ông liếc qua tờ vé của họ và vẫn còn ấn tượng với mấy con đầu tiên.
"Không lẽ nào trùng hợp thế?" Ông chủ giật , "Chắc chỉ là mấy đầu giống thôi, chứ gì chuyện..."
Ông trí nhớ siêu phàm nên chỉ nhớ vài đầu, và đúng là chúng trùng khớp với giải đặc biệt.
xổ mà, chỉ c.ầ.n s.ai một thôi là coi như trắng tay.
"Chắc nghĩ nhiều quá thôi..."
Ông tự nhủ như .
Trong khi đó, tại bệnh viện, vợ chồng Hoàng Hữu Tiền đang đối mặt với đám họ hàng kéo đến, trong đó cả bố Tôn Hải Lãng.
Vì con trai bắt vì tội hành hung Hoàng Hữu Tiền nên bố Hải Lãng vô cùng hằn học, suốt ba ngày qua họ liên tục ép vợ chồng bác tài trả nợ ngay lập tức.
Hoàng Hữu Tiền chỉ khổ, hứa rằng khi nào tiền sẽ trả sớm nhất thể, mong họ thông cảm.
"... Cái bệnh của con Lily nhà ông bà cứ như cái hố đáy , lấy tiền mà trả cho chúng ?" Mẹ Tôn Hải Lãng đanh đá quát tháo, "Nên là chẳng tin nổi mấy lời hứa hão của ông bà !"
Hoàng Hữu Tiền nài nỉ: "Bác , cháu sẽ cố gắng lụng để trả nợ mà!"
Mẹ Hải Lãng bĩu môi: "Thôi thôi, đừng gọi là bác, dám nhận... Nhắc mới thấy, lúc hai đến nhà vay tiền, chồng chẳng suy nghĩ gì mà cho vay ngay năm mươi triệu. Không mong hai đền đáp gì, nhưng hai đối xử với nhà thế nào? Thằng Hải Lãng dù gì cũng là em họ ông, thế mà ông nỡ đưa nó đồn cảnh sát!"
Trương Mỹ Lệ nhịn nữa, lớn tiếng đáp: "Bác ơi, chuyện thằng Hải Lãng bắt thể trách chúng cháu . Chính nó dẫn đến đập phá nhà cửa, đ.á.n.h chồng cháu nông nỗi ... Nếu hàng xóm báo cảnh sát thì chồng cháu giờ còn sống nữa!"