“ thấy cô quen lắm, là cái cô Vân Tư gì đó ? Hình như chính là cô vu khống thầy giáo , thầy đuổi việc đấy.”
“Người đàn ông chắc là thầy Viên . Cô đến để xin ?”
“Haiz, họ trong xem nữa... Không ngờ họ xuất hiện ở đây.”
...
Trì Vãn đóng cánh cửa dẫn hậu viện, tiếng ồn ào bên ngoài ngăn cách , gian trở nên tĩnh lặng.
Trì Vãn buông tay Vân Tư , mỉm đầy ẩn ý: “Được , ở đây yên tĩnh, cứ thong thả mà chuyện.”
Cô tiến gần Vân Tư, hạ thấp giọng: “ nghĩ xin thì nên xin riêng tư mới chân thành, chứ gào mặt bao nhiêu thế trông giống diễn kịch hơn đấy, đúng cô Vân?”
Vân Tư trân trân cô, lời nào.
Hoàng Oanh ghé sát tai Trì Vãn, thì thầm: “Tớ thấy cô vẻ ưa .”
Đừng là ưa, thái độ đó rõ ràng là ghét bỏ .
Trì Vãn thản nhiên : “Cô thích mới là chuyện lạ đấy. Cậu quên ai là khơi vụ án ba năm ?”
Hoàng Oanh sực nhớ : “À đúng , nếu thì giờ cô vẫn đang đóng vai ‘nạn nhân’ tội nghiệp.”
Giả Tú Vân lộ rõ vẻ chán ghét Vân Tư. Thầy Viên vỗ nhẹ vai vợ an ủi, sang học sinh cũ đang đó.
“Cô tìm việc gì?” Ông hỏi với giọng điệu nhàn nhạt, chút cảm xúc, “Nếu là để xin thì thấy , cô thể về đấy.”
Vân Tư c.ắ.n môi, tiến lên một bước, cúi đầu lí nhí: “Thầy Viên, em thực sự xin ... Chuyện ba năm , em thực sự cố ý, tất cả chỉ là ngoài ý thôi.”
Nước mắt cô bắt đầu rơi lả chả: “Lúc đó em chỉ vì quá tức giận nên mới những lời đó, nhưng em tuyệt đối ý định hại thầy! Em chỉ với các bạn thôi, ngờ những lời đó lan truyền xa và gây hậu quả lớn như .”
“Khi của Sở Giáo d.ụ.c đột nhiên đến hỏi chuyện, hỏi em thầy quấy rối thật , lúc đó em thực sự sợ hãi... Em sợ nếu chỉ đùa thì sẽ mắng, nên... nên là...”
Ánh Trăng Dẫn Lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-405.html.]
Cô ấp úng, mãi lời.
Giả Tú Vân lạnh, ngắt lời: “Nên là cô thừa nhận với họ rằng thầy Viên thực sự quấy rối cô, đúng ?”
“Không !” Vân Tư vội vàng thanh minh, “Không thế, lúc đó em chẳng gì cả, thật đấy! Thầy Viên, thầy tin em , lúc đó em thực sự gì hết.”
Viên Dân An hỏi ngược : “Không gì, nghĩa là cô ngầm thừa nhận.”
Vân Tư cứng họng, chỉ lặp : “Em thực sự cố ý, em ngờ chuyện quá xa như ...”
Lúc của Sở Giáo d.ụ.c đến điều tra, cô dám mở miệng. Sau khi sự việc càng ầm ĩ, cô càng dám sự thật.
“Em xin thầy, lúc đó em quá hèn nhát!” Cô thầy Viên bằng ánh mắt khẩn cầu: “Thầy ơi, thầy thể tha thứ cho em ?”
Viên Dân An cô, đột nhiên hỏi: “Nếu chuyện khơi , nếu sự thật phơi bày, liệu cô tìm đến đây để xin ?”
Vân Tư sững , theo bản năng đáp: “Tất nhiên là em sẽ...”
“Cô sẽ !” Viên Dân An thẳng thừng phủ nhận, ánh mắt ông cô vô cùng bình thản nhưng đầy sức nặng: “Nếu thực sự xin , ba năm qua cô vô cơ hội để điều đó, nhưng cô !”
Chỉ đến bây giờ, khi sự việc phanh phui, khi cô dư luận chỉ trích, cô mới tìm đến gặp ông và nhớ cần xin .
Viên Dân An tiếp tục: “Cô vì cái gọi là ‘lời đùa’ của cô mà trải qua những gì suốt ba năm qua ? Cuộc đời hủy hoại vì chuyện đó...”
Trong thời gian đó, đến ông cũng sỉ nhục, gọi là "kẻ biến thái", "nhân tra". Ông đuổi việc, những học sinh từng kính trọng ông giờ ông bằng ánh mắt nghi ngại.
Cuộc sống của ông tan nát, và kéo theo đó là cha , vợ con ông cũng chịu cảnh đời khinh khi, nhạo.
Ông bình thản Vân Tư, hỏi: “Nếu cô là , cô tha thứ cho kẻ gây tất cả những bất hạnh đó ?”
“... em mà!” Vân Tư vội vã , “Em định xin thầy từ lâu , nhưng vì sợ thầy tha thứ nên mới chần chừ mãi. Thầy tin em !”