“Chú Điền, cháu thưa chuyện với cô Trì ạ,” Thẩm Lăng Di với cha họ Điền, “Cô Trì đồng ý, nhưng hiện tại núi chỉ còn một phòng trống cho khách, nên thể ở cả ba .”
Mắt cha họ Điền sáng lên, ông vội đáp: “Không , một phòng cũng lắm ... sẽ ở để chăm sóc Nhạc Nhạc.”
Câu cuối ông sang với vợ, bởi ông nghĩ là đàn ông nên sẽ thuận tiện hơn trong việc chăm sóc con trai.
Bà Điền vẻ yên tâm: “Ông đấy?”
Ông Điền đoan chắc: “Bà cứ yên tâm, sẽ chăm sóc con thật ... Còn bà, bà về ở Giang Thành?”
Bà Điền chút do dự: “Tất nhiên ở ! Nhạc Nhạc thế , yên tâm mà về ?”
Ông Điền gật đầu: “Được!”
Vậy là chuyện tạm thời quyết định như thế.
Vì núi còn phòng, bà Điền thuê một căn phòng ở ngôi làng chân núi để ngủ qua đêm. Thời gian còn trong ngày, bà đều ở núi với con trai.
Trì Vãn thắc mắc về một chi tiết mà Thẩm Lăng Di , cô hỏi ông Điền: “... Sao bác sĩ của con trai bác khuyên gia đình đến đây? Sao ông chắc chắn miếu Sơn Thần sẽ giúp ích cho bệnh tình của Điền Vi Nhạc?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nghe , ông Điền ngạc nhiên Trì Vãn: “Cô Trì ? Cô và miếu Sơn Thần của cô nổi tiếng trong giới thần kinh học đấy.”
Trì Vãn ngẩn : “... Cái gì cơ?”
Cô ngơ ngác, tưởng nhầm. Cái gì mà nổi tiếng trong giới thần kinh học? Chẳng lẽ là giới huyền học ?
Ông Điền khẳng định chắc nịch: “ là giới thần kinh học đấy ạ.”
Ông đoán: “Chắc là từng bệnh nhân tâm thần nào đó đến đây và thấy hiệu quả rõ rệt, đó họ truyền tai ...”
Giới thần kinh học tuy rộng nhưng cũng những mối liên kết nhất định, nên thông tin lan truyền nhanh. Đó là lý do gia đình họ Điền tìm đến đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-410.html.]
Và thật kỳ diệu, gian miếu Sơn Thần dường như thực sự tác dụng với Điền Vi Nhạc. Từ khi đến đây, tinh thần thanh niên định hơn thấy rõ.
Theo lời ông Điền, Nhạc Nhạc còn cố gắng tự hành hạ bản tìm đến cái c.h.ế.t nữa. Dù vẫn còn trầm mặc nhưng trạng thái của cải thiện nhiều.
Điều mang hy vọng lớn cho cha . Gần đây, Trì Vãn thấy họ nhiều hơn hẳn.
Hoàng Oanh rời miếu Sơn Thần lâu đó. Khi cô , Trì Vãn hái một giỏ táo đỏ cho cô mang theo ăn dọc đường.
Nói đến táo, cây táo cổng miếu Sơn Thần năm nay sai trĩu quả. Quả nào quả nấy to tròn, mọng nước, đỏ rực cả một góc trời. Những cành táo trĩu xuống vì sức nặng của những trái chín mê .
Táo đông giòn và ngọt. Từ khi táo chín, ngày nào Trì Vãn cũng hái một nắm để ăn. Chẳng mấy chốc, những cành thấp trụi lủi, chỉ còn những quả ở cao.
Nửa cuối năm, thời tiết dần trở lạnh. Cuộc sống của Trì Vãn dần trở bình thường, vụ bắt cóc dường như lùi xa dĩ vãng.
Hương khói ở miếu Sơn Thần ngày càng hưng thịnh. Ngôi miếu nhỏ giờ đây lúc nào cũng tấp nập khách hành hương, gian vẻ trở nên chật chội hơn .
Giờ đây Trì Vãn đủ thần lực nhờ lượng hương khói dồi dào, cô còn yêu cầu thắp hương khi xem bói livestream nữa. Tuy nhiên, quen với quy định cũ nên vẫn tự giác tuân thủ.
Cuối năm, Giang Thành đón một trận mưa rào, nhiệt độ đột ngột giảm xuống chỉ còn một chữ . Trên núi Chiêu Minh càng lạnh giá hơn, nên khách hành hương cũng thưa thớt hẳn.
Sắp đến năm mới, Trì Vãn mua một đống xương và thịt lợn về hầm một nồi lớn để bồi bổ cho và cả chú ch.ó núi.
Ở vùng quê , thịt lợn thường thu mua từ các hộ dân nuôi trong làng. Đặc biệt là dịp cuối năm, dân thường mổ lợn để ăn Tết. Thịt lợn nuôi cả năm trời như hầm lên thơm nức mũi.
Trì Vãn bắt đầu hầm thịt từ sáng sớm. Chỉ một giờ, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp đỉnh núi.
“Gâu!”
Chú ch.ó Husky Tiểu Nhị chễm chệ cửa bếp, cái đuôi ngoáy tít mù, đôi mắt sáng rực chằm chằm nồi thịt đang sôi sùng sục, nước miếng chảy ròng ròng trông thật tội nghiệp.