Vợ chồng họ Điền về thành phố B ăn Tết, qua năm mới mới , nên hiện tại trong miếu chỉ Trì Vãn, cô chỉ nấu phần ăn cho .
Bún gạo nấu xong, cô chan một muôi nước dùng gà, xếp lên vài miếng thịt kho béo ngậy, thêm một ít đậu đũa chua cắt nhỏ rắc lên .
Bát b.ún nóng hổi bốc khói nghi ngút, hòa quyện giữa hương thơm của thịt kho và vị chua thanh của đậu đũa, ăn cay thơm, kích thích vị giác.
Ăn xong bát b.ún, Trì Vãn cảm thấy chân tay ấm hẳn lên, lòng đầy thỏa mãn.
Cô tiện tay rửa sạch bát đũa cho tủ sấy, lau tay xong liền pha một ấm nóng, mang cả ấm và chén ngoài chuyện với Hàn Thanh.
“... vài lời riêng với Hàn Thanh, Hàn Diệp và Hàn Nguyệt tham quan loanh quanh trong miếu ?” Trì Vãn thẳng: “Miếu Sơn Thần tuy nhỏ nhưng phong cảnh cũng khá .”
Hàn Diệp và Hàn Nguyệt tự nhiên đồng ý, rủ dạo.
Sau khi hai khỏi, Hàn Thanh mới Trì Vãn hỏi: “Cô Trì gì với ạ? Có ...”
Cô ngập ngừng đoán: “Có về chuyện của Hàn Diệp ?”
“ .” Trì Vãn đáp: “ thực sự về Hàn Diệp. Cô chắc kể với chị , xem cho cô một quẻ về tương lai...”
Cô cầm ấm lên, rót cho mỗi một chén.
Trà mới pha, nước nóng bốc khói, rót chén tạo những làn trắng mờ ảo cùng hương thanh khiết.
Trì Vãn đặt ấm xuống, hai tay ôm lấy chén . Hơi ấm từ chén truyền qua lòng bàn tay khiến các đầu ngón tay cô ửng hồng.
“... Hàn Diệp đúng là kể với .” Hàn Thanh nhớ lời em : “ con bé tương lai của nó bình thường, tẻ nhạt, chẳng gì đáng nên cũng kể chi tiết.”
Trì Vãn : “Cuộc đời cô năm bốn mươi hai tuổi đúng là như .”
Hàn Thanh nhận điểm mấu chốt: “Trước năm bốn mươi hai tuổi? Vậy... đó thì ?”
“Không đó,” giọng Trì Vãn vô cùng bình thản: “Bởi vì cuộc đời cô kết thúc năm bốn mươi hai tuổi, năm đó cô nhảy lầu tự sát.”
Ánh Trăng Dẫn Lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-423.html.]
“...” Hàn Thanh lặng vài giây, khó khăn thốt lên: “Cô Trì đang đùa ?”
Trì Vãn cúi đầu làn nước, : “ chỉ kể cho Hàn Diệp về cuộc đời năm bốn mươi hai tuổi của cô , đó là một tương lai bình lặng đến mức tẻ nhạt... Vào đại học, kết hôn sinh con, sống một đời bình thường như bao khác.”
“Vậy tại cô tự sát?” Hàn Thanh nén nổi thắc mắc: “Nếu cuộc đời thuận lợi như thế, tại ?”
Trì Vãn trầm ngâm: “Đó là một câu hỏi . Sau khi cô mất, và bạn bè cũng đều nghĩ như , hiểu nổi tại ... Rõ ràng cô một chồng chu đáo, những đứa con ngoan ngoãn, trong mắt ngoài, cuộc sống đó chính là niềm mơ ước.”
Hàn Thanh càng càng thấy hoang mang, khó hiểu — nếu thì tại Hàn Diệp chọn con đường đó?
Trì Vãn giải đáp ngay mà hỏi ngược : “Chị Hàn Diệp thích khiêu vũ chứ?”
Hàn Thanh ngẩn gật đầu: “ ... Năm lên năm tuổi, con bé học một môn năng khiếu nên đưa học nhiều lớp, nhưng cuối cùng chỉ khiêu vũ là nó kiên trì theo đuổi.”
Từ mẫu giáo đến tiểu học, lên trung học, cô bé học múa suốt mười một năm.
Cả nhà đều ngạc nhiên vì Hàn Diệp vốn tính cả thèm ch.óng chán, nhưng riêng với khiêu vũ, cô bé kiên trì đến , thậm chí còn gắn bó lâu dài.
Còn về lý do tại cô bé học nữa...
“Vì năm lớp chín, thành tích học tập của con bé sút kém.” Hàn Thanh thẫn thờ nhớ : “Lúc đó chỉ còn nửa năm nữa là thi chuyển cấp, cho rằng vì mải mê nhảy múa nên con bé mới xao nhãng học hành, thế là bà mặc kệ con bé lóc van xin mà cắt luôn lớp học múa...”
Nói đến đây, Hàn Thanh bỗng im bặt.
Cô chợt nhớ Hàn Diệp dành trọn niềm đam mê cho khiêu vũ kể từ năm năm tuổi. Dù tập luyện vất vả, đau đớn đến , cô bé cũng bao giờ đòi bỏ cuộc.
Cô bé yêu khiêu vũ đến thế, mà từ bao giờ cô bé còn nhắc đến đam mê đó nữa?
Tim Hàn Thanh bỗng thắt .
Phải một lúc lâu , cô mới tiếp tục câu chuyện.