...
Thời gian trôi nhanh, trời ngả về chiều. Lúc , đa khách hành hương đến dâng hương về, chỉ còn vài đến muộn vẫn còn nán trong miếu.
Hai bên bậc thang đá xuống núi lên đèn, từ lưng chừng núi , trông như một dải ánh sáng uốn lượn xuống, đỗi xinh .
Trì Vãn mệt mỏi cả ngày, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ba chị em nhà họ Hàn lúc đang đợi cô ở sân đại điện. Trì Vãn dậy vươn vai, mời các cô hậu viện, rót cho mỗi một chén nước.
“Ngại quá, để đợi lâu.” Trì Vãn áy náy xin , đó hỏi: “Mọi ăn tối ? từ trưa đến giờ vẫn ăn gì, hiện tại đói c.h.ế.t, nên định nấu bát mì ăn. Nếu ăn thì thể ăn cùng .”
Hàn Thanh vội : “Cô cần lo cho chúng , chúng ăn tối mới đến, giờ vẫn còn no lắm.”
Trì Vãn khổ, : “Vậy chắc đợi thêm một lát, lấp đầy bụng mới sức chuyện với các cô .”
Hàn Thanh: “Vậy chúng đây đợi cô.”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn: “Được.”
Cô cũng khách sáo với chị em Hàn Thanh nữa, chủ yếu là vì cô thực sự quá đói. Nói vài câu xong, cô liền xuống bếp, lấy chỗ b.ún gạo ngâm từ sáng , nấu cho một bát.
Ba nhà họ Điền về thành phố B để ăn Tết Dương lịch, sang năm mới , nên hiện tại Sơn Thần miếu chỉ còn một Trì Vãn, vì thế cô chỉ nấu phần của .
Bún gạo nấu xong, cô chan lên một muôi nước dùng gà, bên xếp vài miếng thịt kho đầy đặn, lấy thêm mấy cọng đậu đũa muối chua ngâm từ , cắt nhỏ rắc lên bát b.ún.
Bát b.ún nóng hổi bốc khói nghi ngút, hòa quyện hương thơm của thịt kho và vị chua của đậu đũa, ăn cay thơm, vị chua ngon miệng, vô cùng kích thích vị giác.
Ăn xong một bát b.ún, Trì Vãn cảm thấy chân tay đang lạnh cóng đều trở nên ấm sực, vô cùng thỏa mãn.
Thuận tay rửa sạch bát đũa cất tủ khử trùng, cô xoa xoa tay, lấy lá pha một ấm nóng, lúc mới cầm ấm và chén ngoài chuyện với chị em Hàn Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-427.html.]
“... đôi lời riêng với Hàn Thanh. Hàn Diệp, cô và Hàn Nguyệt dạo quanh miếu một chút ?” Trì Vãn thẳng, “Sơn Thần miếu của chúng tuy nhỏ, nhưng phong cảnh cũng tệ .”
Hàn Diệp và Hàn Thanh tự nhiên đồng ý, rủ ngoài.
Chờ hai họ rời , Hàn Thanh mới về phía Trì Vãn, hỏi: “Cô Trì gì với ? Là...”
Cô chần chừ, phỏng đoán hỏi: “Là về chuyện của Hàn Diệp ?”
“ .” Trì Vãn , “ đúng là với cô chuyện của Hàn Diệp. Chắc Hàn Diệp với cô nhỉ, xem cho cô một quẻ, thấy tương lai của cô ...”
Cô kéo chén , rót cho mỗi một chén.
Trà mới pha, nước nóng hổi, rót chén lập tức thấy nước trắng bốc lên, kèm theo hương thơm độc đáo của lá .
Trì Vãn đặt ấm xuống, cầm chén trong tay, hai tay áp . Trong chén đựng nóng, chiếc chén cũng nóng hầm hập, nhanh đầu ngón tay cô đỏ lên vì nóng, lan tỏa ấm dễ chịu.
“... Hàn Diệp đúng là với .” Hàn Thanh , nhớ những lời Hàn Diệp kể, “ con bé bảo tương lai của nó bình thường, chẳng gì đặc sắc, tẻ nhạt gì đáng , nên cũng kể chi tiết với chúng .”
Trì Vãn: “Cuộc đời năm 42 tuổi của cô , quả thực là như .”
Hàn Thanh phát hiện trọng điểm trong lời của Trì Vãn: “Trước năm 42 tuổi? Vậy... 42 tuổi thì ?”
“Không 42 tuổi,” Ngữ khí của Trì Vãn vô cùng bình thản, “Bởi vì cuộc đời của cô kết thúc năm 42 tuổi, cô nhảy lầu tự sát năm đó.”
“...” Hàn Thanh im lặng vài giây, mới khó khăn mở miệng: “Cô Trì, cô đang đùa với ?”
Trì Vãn cụp mắt, nước bay lên từ chén trong tay, : “ chỉ với Hàn Diệp về cuộc đời năm 42 tuổi của cô , một tương lai thực sự bình thường và tẻ nhạt... Bình thường đại học, đó kết hôn sinh con, sống một cuộc đời bình phàm và thuận lợi, giống như vô thế gian .”