Trì Vãn ngạc nhiên: “... Thật ?”
Cô nhớ vẻ mặt nghiêm nghị, ít của ông Thẩm, thật khó tưởng tượng cảnh ông đang âu yếm mèo. việc ông thích mèo cũng là một điều cô ngờ tới.
Sau ba ngày ở miếu Sơn Thần, gia đình họ Thẩm về, chỉ còn Trì Vãn và Bánh Bánh.
Về việc mở rộng miếu, Trì Vãn thông báo cho gia đình nhà họ Điền. Họ tuy chút thất vọng nhưng cũng mừng vì vài tháng tĩnh dưỡng trong miếu, sức khỏe của Điền Vi Nhạc cải thiện rõ rệt.
Sau khi ăn Tết xong, nhà họ Điền miếu một nữa để thu dọn hành lý mang về.
Lần họ đến chỉ để dọn đồ mà còn một thỉnh cầu dành cho Trì Vãn.
“... Chúng nhận nuôi Tiểu Nhị.” Mẹ Điền ngỏ lời.
Trì Vãn tuy chút bất ngờ nhưng quá ngạc nhiên. Những tháng qua, sự gắn bó giữa Điền Vi Nhạc và Tiểu Nhị cô đều thấy rõ.
Lúc nhà họ Điền về quê ăn Tết, Điền Vi Nhạc lưu luyến chú ch.ó . Lần , lên đến núi là bé chạy ngay ổ ch.ó để thăm nó, đủ thấy yêu quý nó nhường nào.
Trì Vãn sớm nhận ý định của họ, chắc vì ngại nên họ dám . Nay miếu sắp đóng cửa lâu ngày, vì thương con nên họ đành đ.á.n.h bạo mở lời.
Mẹ Điền phân bua: “Lần về nhà bệnh tình của Nhạc Nhạc tái phát , chúng nghĩ nếu Tiểu Nhị bên cạnh, chắc tình hình sẽ khá hơn.”
Bà cam đoan với Trì Vãn: “Cô cứ yên tâm, nếu nhận nuôi Tiểu Nhị, chúng nhất định sẽ chăm sóc nó thật !”
Trì Vãn mỉm : “Về chuyện đó thì lo.”
Gia đình họ Điền vốn t.ử tế, thêm việc Tiểu Nhị giúp ích cho bệnh tình của con trai họ, chắc chắn họ sẽ bạc đãi nó.
Trì Vãn cân nhắc : “Thực cũng hẳn là chủ nhân của Tiểu Nhị, nên việc nhận nuôi nó cần hỏi ý kiến ... Chỉ cần Tiểu Nhị đồng ý cùng là .”
Cô cũng dặn thêm: “Có điều Tiểu Nhị quen chạy nhảy tự do núi, dù tính nó hiền lành nhưng vẫn còn chút hoang dã, sợ khi về thành phố nó sẽ quen.”
“Vì , nếu thực sự nhận nuôi nó, hy vọng chuẩn tâm lý. Có lẽ sẽ nảy sinh nhiều rắc rối khiến thấy phiền phức đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-442.html.]
Mẹ Điền vội vàng khẳng định: “Cô yên tâm, chúng sẽ kiên nhẫn với nó. Hơn nữa khu chung cư chúng ở hiện nay rộng, Tiểu Nhị sẽ đủ gian để chơi đùa...”
Thấy gia đình họ Điền chân thành, Trì Vãn cũng phản đối. Cô vốn coi đàn ch.ó là những bạn tự do, nên chỉ cần chúng tìm tổ ấm , cô ủng hộ.
Và đúng như dự đoán, việc nhận nuôi diễn suôn sẻ. Khi Điền Vi Nhạc đeo dây xích cổ, Tiểu Nhị ngoan ngoãn theo bé ngay. Chỉ đến lúc sắp rời , dường như nhận sắp xa ngôi miếu, nó mới dụi đầu lòng Trì Vãn, phát những tiếng rên rỉ nhỏ như lời tạm biệt.
Trì Vãn bẹo má nó, mắng yêu: “Đồ vô tâm.” Bảo theo là ngay .
Ánh Trăng Dẫn Lối
cô cũng quá ngạc nhiên. Trong đàn ch.ó, Tiểu Nhị là con dễ gần nhất, gặp ai cũng vẫy đuôi mừng rỡ, thích hợp để thú cưng trong gia đình.
Trái , những con ch.ó khác do từng ngược đãi khi lang thang nên cảnh giác và hung dữ với con . Riêng Tiểu Nhị thì khác hẳn.
Trì Vãn nghĩ thầm, chắc tại nó ngốc quá nên chẳng thù hằn là gì.
“Đồ ngốc!” Trì Vãn khẽ mắng, vò đầu Tiểu Nhị một trận mới đẩy nó : “Được , !”
“Gâu!”
Tiểu Nhị sủa vang mấy tiếng như chào tạm biệt, cứ vài bước đầu cô với vẻ lưu luyến khi khuất bóng.
...
Sau khi Tiểu Nhị , đàn ch.ó còn vẻ buồn bã mất vài ngày. Trì Vãn bảo bà Ngụy nấu một bữa cơm thật ngon cho chúng, thế là chúng vui vẻ và tràn đầy năng lượng trở .
Trì Vãn quá buồn vì sự của Tiểu Nhị, bởi cô còn nhiều việc lo cho công trình mở rộng miếu.
Không nghi ngờ gì nữa, tuần lễ Tết là thời gian bận rộn nhất trong năm của miếu Sơn Thần. Vì tin miếu sắp đóng cửa để sửa chữa, nhiều khách từ phương xa cũng đổ về đây dâng hương.
Nhờ mà bùa bình an và dây tơ hồng trong miếu bán chạy. Dây tơ hồng thì chỉ cần đặt tượng thần để ám khói hương là , nhưng bùa bình an thì đích Trì Vãn vẽ.