“Thế nên, lát nữa sẽ bảo thư ký Lý sắp xếp cho em một chức vụ. Ngày mai em thủ tục nhận việc luôn , chính thức đến công ty mà việc.”
Thẩm Lăng Tiêu: ???
“Không! Anh ơi! Em !” Cậu biến sắc, từ chối ngay lập tức. Gương mặt nhăn nhó khổ sở như thể Thẩm Lăng Di bảo mà là bắt chịu hình .
Cậu Thẩm Lăng Di với ánh mắt ngoan ngoãn, thái độ nhận cực kỳ tích cực: “Anh, em sai , em nên xem trò của ! Sau em hứa sẽ lời tuyệt đối, bảo đông em dám tây! Thế nên cầu xin đấy, em , em kiếp trâu ngựa công sở !”
Thẩm Lăng Di: “...”
Dù đoán Thẩm Lăng Tiêu sẽ từ chối, nhưng ngờ phản ứng của dữ dội đến thế.
Ánh Trăng Dẫn Lối
“Cơ hội khác cầu còn chẳng , thế mà con còn chê!” Bà Thẩm lườm một cái, chặn ý định thoái thác của , “Không , nhà họ Thẩm ngoài thì ai phép ăn nữa!”
Giọng bà c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: “Con sắp nghiệp đại học , mà kiếm tiền!”
“Có lẽ... khi nào... con còn thể vùng vẫy thêm chút nữa ?” Thẩm Lăng Tiêu sang Thẩm phụ cầu cứu.
Thẩm phụ: “...”
Ông im lặng vài giây, tự nhiên dời mắt chỗ khác, cúi đầu vuốt ve chú mèo đen đang đùi , bộ dạng như thể đang bận rộn chăm mèo lắm.
Thẩm Lăng Tiêu: !!
“A! Nếu sợ con phá gia chi t.ử, phá sạch cả tập đoàn Thẩm thị thì cứ bắt con !” Cậu đột ngột phắt dậy, hét lớn.
Thẩm Lăng Di thản nhiên: “Không , nếu em sợ ăn xin gầm cầu thì cứ việc phá, dù Thẩm thị cũng một phần của em mà.”
Thẩm Lăng Tiêu: “...”
Dù đến thế nào nữa, ngày hôm Thẩm Lăng Tiêu vẫn trai tóm cổ đến công ty .
Còn bà Thẩm thì kéo Trì Vãn trung tâm thương mại. Bà đưa cô một cửa hàng trang sức, cầm đủ loại vòng vèo ướm lên cô, vẻ mặt hào hứng như thể đang chơi trò b.úp bê .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-451.html.]
Trì Vãn chợt nhớ đến lời Thẩm Lăng Di từng , rằng bà Thẩm luôn khao khát một cô con gái, tiếc là cả hai sinh đều là con trai.
Sự xuất hiện của cô dường như giúp bà Thẩm tìm niềm vui nuôi nấng con gái.
“... Đẹp quá mất!” Bà Thẩm đeo một chiếc dây chuyền lên cổ Trì Vãn, nhịn mà cảm thán: “Mấy cô gái trẻ như con đeo cái là hợp nhất. Vãn Vãn da con trắng, khí chất thanh tao, đeo gì cũng trang sức lấn át mất vẻ tự nhiên.”
Nhan sắc của Trì Vãn đúng kiểu rực rỡ lộng lẫy, nhưng cô thắng ở làn da trắng lạnh, vóc dáng cao ráo và khí chất như đóa lan trong thung lũng vắng, khiến cô chỉ cần đó thôi cũng đủ để thấy dịu mắt và đẽ.
Bà Thẩm càng càng thấy thích.
Thấy bà cứ hết bộ đến bộ khác ướm lên như mua hết cả cửa hàng, Trì Vãn lên tiếng: “... Con quen đeo trang sức mấy, mua cho con e là lãng phí mất.”
Bà Thẩm đáp: “Nếu thật sự mua cho con, với tính cách của con, con chắc chắn sẽ nỡ lãng phí tâm ý của , nhất định ngày nào cũng đeo cho xem!”
Trì Vãn: “...” Đột nhiên bắt thóp.
Bà Thẩm : “Yên tâm , chúng mua mấy kiểu đơn giản thôi, như ngày thường con cũng đeo ... Con thấy cái thế nào? Mẹ thấy khá , dễ phối đồ, mặc gì cũng hợp.”
Trì Vãn đáp: “Bác thấy là ạ, con rành mấy thứ lắm.”
Bà Thẩm: “Vậy cứ chọn theo ý nhé... , quên với con, cửa hàng trang sức là thương hiệu do sáng lập đấy, là bà chủ! Thế nên con đừng áp lực gì cả.”
Trì Vãn ngạc nhiên: “Là thương hiệu của bác ạ?”
Bà Thẩm: “ thế, hồi trẻ học thiết kế trang sức, điều kiện gia đình cũng khá nên khi nghiệp bắt đầu thử sức gây dựng thương hiệu riêng. Dù quá trình gian nan nhưng cuối cùng cũng coi là thành công.”
Bà là chỉ hưởng thụ .
Hai đang mải chọn đồ thì đột nhiên tiếng kêu kinh ngạc từ cửa truyền : “Ơ, bà Thẩm đấy ?”
Trì Vãn đầu , thấy mấy vị phu nhân sang trọng đang ở cửa, họ về phía Trì Vãn và bà Thẩm nhanh ch.óng bước tới.