Vẻ mặt bà Thẩm lập tức trở nên nghiêm trọng.
Trì Vãn đảo mắt quanh: “... Để con xem là vì cái gì.”
Ánh mắt cô dừng ba vị phu nhân " quen" nãy. Trong đáy mắt cô, tia sáng vàng khẽ lóe lên. Ngay khoảnh khắc đó, cùng với một tiếng nổ vang rền bên tai, cô thấy ngọn lửa hung hãn ập thẳng về phía , nhấn chìm tất cả.
“A ——”
Da thịt như lửa nướng, khí nồng nặc mùi cháy khét.
Tiếng gào thét t.h.ả.m thiết vang lên bên tai, cô như đang giữa biển lửa. Hai bóng cô gặp lúc nãy giờ sóng soài vũng m.á.u, hình cháy đen biến dạng.
“Ưm!”
Trì Vãn đột ngột ôm mặt, biểu cảm trở nên vô cùng đau đớn.
Bà Thẩm thấy cô biến sắc, cơ thể lảo đảo thì vội vàng đưa tay đỡ lấy: “Vãn Vãn, con... tê?”
Lời hỏi han dứt biến thành tiếng kêu đau.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bà Thẩm cảm thấy phần da tay đang chạm Trì Vãn đột nhiên nóng rát như lửa đốt. khi bà rụt tay thì lòng bàn tay vẫn bình thường, hề vết bỏng nào.
Bà ngẩng đầu Trì Vãn, kinh hãi thấy khuôn mặt cô dần hiện lên những vệt đỏ rực, trông y hệt như vết bỏng do lửa gây .
“... Quý khách, cô chứ?” Nhân viên phục vụ thấy tình hình bất thường liền chạy tới hỏi thăm.
Trì Vãn đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên tia kim quang, cô gằn từng chữ: “Rời ! Mau rời khỏi đây ngay!”
“Ở đây nguy hiểm, sắp nổ !”
“Sắp... nổ ! Chạy ! Mọi mau chạy ——”
Toàn cô tỏa nóng hầm hập, như thể biến thành một lò lửa sống.
Mấy gần đó thấy tiếng hét đều sững sờ. Bà Thẩm biến sắc, chút do dự nửa kéo nửa ôm Trì Vãn ngoài: “Chúng mau!”
Nhân viên phục vụ ngơ ngác đó, hiểu Trì Vãn đang gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-453.html.]
Cái gì mà sắp nổ?
Vị khách đang đùa ? Trò đùa chẳng vui chút nào cả.
Cậu nhân viên lắc đầu, bếp giục đồ ăn. Vừa bước , thấy tiếng bếp trưởng đang mắng c.h.ử.i té tát: “... Mày là đồ ngu ? Có chút việc nhỏ cũng xong, mày thì tích sự gì?”
“Cái loại đần độn như mày mà đòi tao dạy nấu ăn ? Tao mà dạy mày, mày ngoài chỉ nhục danh tiếng của tao thôi! Giờ tao mới thấy, hồi đó nhận mày đồ là quyết định đúng đắn nhất đời tao!”
Bếp trưởng của họ là một đàn ông cao lớn, béo . Nghe tổ tiên ông là ngự trù trong cung, còn để thực đơn bí truyền. Tay nghề nấu nướng của ông quả thực xuất sắc, nổi tiếng cả trong lẫn ngoài nước, nên ông chủ nhà hàng mới chi bộn tiền để mời về.
ông tính tình tệ, trong bếp ông là nhất, ý là mắng c.h.ử.i tiếc lời.
ông mắng t.h.ả.m nhất chính là “Tiểu Hải”.
Tiểu Hải tên thật là Trương Hải, dáng cao gầy. Nghe quan hệ họ hàng với bếp trưởng, đồng thời cũng là đồ của ông .
Nhân viên phục vụ dùng từ “ ” là vì nghi ngờ chuyện Tiểu Hải là đồ . Bởi lẽ trong bếp, Tiểu Hải mắng c.h.ử.i thậm tệ nhất, bếp trưởng chẳng coi là đồ chút nào, cũng chẳng dạy bảo điều gì.
Lần chẳng Tiểu Hải gì khiến bếp trưởng nổi giận mà mắng như tát nước mặt thế .
Nhân viên phục vụ quá quen với cảnh nên chẳng mảy may động lòng, chỉ bước tới : “Bàn 23 đồ ăn xong ạ? Khách đang giục ...”
Bếp trưởng quát: “Làm ngay đây!”
Nói xong, ông hằn học Tiểu Hải, đưa ngón tay chọc mạnh trán : “Còn đờ đó gì? Không mau rửa rau, thái rau ?”
“Haiz, cái loại sắc mặt như mày, nếu tao thì mày ở nhà hàng thế , nhận lương cao thế ? Mày xem, ngoài rửa rau với rửa bát thì mày cái gì nữa?”
Trong bếp im phăng phắc, chẳng ai dám xen , chỉ tiếng mắng c.h.ử.i của bếp trưởng vang lên oang oang.
Tiểu Hải mặt ông , cúi đầu khép nép. Rõ ràng cao hơn bếp trưởng nhưng lúc trông như thấp một đoạn, gương mặt đờ đẫn như quá quen với cảnh tượng .
Bếp trưởng lườm một cái: “Cái bộ mặt đưa đám của mày trông thật đen đủi! Còn mau rửa rau?”