Cứ như thể bà đang thấy chính lúc ngớ ngẩn .
Diệp Tương ngoài đôi mắt giống bà ngoại thì các đường nét khác giống Thôi Linh. Tuy nhiên, Thôi Linh thường giữ vẻ mặt lạnh lùng, kiêu ngạo, còn Diệp Tương .
Vì thế dù ngoại hình giống nhưng cảm giác họ mang khác biệt. Có lẽ vì lý do mà Thôi Linh luôn mấy thiện cảm với Diệp Tương, thường xuyên soi mói cô.
Theo lời hai của Diệp Tương: "... Chắc cô thấy mặt em cứ như đang chính lúc trò con bò nên thấy khó chịu đấy."
Lúc câu đó Diệp Tương cạn lời: "..." là trai "".
Dù Thôi Linh soi mói nhưng Diệp Tương cảm nhận bà ác ý bài xích , nên cô vẫn thiết với bà.
Lúc Thôi Linh chê bai, cô cũng giận mà hớn hở bước , còn tiện tay đóng cửa .
Đến bên giường, cô hai đứa nhỏ hỏi: "Hào Hào và Ngọt Ngào ngủ ạ?"
là hai đứa nhỏ ngủ say. Thôi Linh giữa, mỗi bên một đứa, chúng bám c.h.ặ.t lấy , ngủ đến mức mặt đỏ bừng.
Thôi Linh đắp chăn cho con ngước lên Diệp Tương: "Thế nào, đêm hôm ngủ sang tìm cô việc gì?"
Diệp Tương tự nhiên xuống cạnh giường, sợ các bé tỉnh giấc nên cô hạ thấp giọng: "Cháu chỉ hỏi chuyện của cô và chị Vân Vân thôi. Cháu gọi cho Trì Vãn, bảo vì chị Vân Vân phản bội cô... chịu chi tiết vì đó là chuyện riêng của cô, bảo cháu thì hỏi cô!"
Vẻ mặt Thôi Linh đổi: "Biết thì ?"
Diệp Tương: "Cháu thấy tiếc thôi ạ. Chị Vân Vân chẳng là bạn duy nhất của cô ? Hai chơi như , nếu chỉ vì chuyện nhỏ mà tuyệt giao thì cháu sợ cô nghĩ sẽ hối hận."
Thôi Linh im lặng. Bà con gái Ngọt Ngào đang ngủ say bên cạnh, đưa tay vén lọn tóc bết mồ hôi trán con bé.
"Cháu , dạo Ngọt Ngào ít hẳn , tối ngủ cũng quấy ..." Bà đột ngột nhắc đến một chủ đề dường như chẳng liên quan gì.
Diệp Tương ngơ ngác gật đầu: "Cháu ạ, cháu còn xin Trì Vãn một sợi dây bình an cho bé nữa!"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thôi Linh: "Hôm đó cô Trì với cô rằng Ngọt Ngào như là vì bé một bí mật thể cho cô. Bố bé dặn dặn hàng trăm là tuyệt đối kể cho cô ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-475.html.]
Bà ngước Diệp Tương: "Tương Tương, cháu bí mật đó là gì ?"
Giọng Thôi Linh hề kích động nặng nề, thậm chí thể là bình thản. ngay khoảnh khắc đó, Diệp Tương cảm thấy căng thẳng. Cô linh cảm sắp một tin tức chấn động.
Và , cô Thôi Linh : "Ngọt Ngào kể với cô rằng, hôm đó bé trốn trong tủ quần áo ở phòng ngủ của cô và Sử Quyết Minh, thấy bố đè lên cô Vân Vân, cả hai đều mặc quần áo, cô Vân Vân thì cứ mãi..."
Nghe đến đó, Diệp Tương cảm thấy đầu óc như nổ tung.
Cô thấy dường như thể hiểu nổi lời cô . Cái gì mà bố đè lên cô Vân Vân... Chuyện đó như những gì cô đang nghĩ ?
Chính vì thế nên Trì Vãn mới chị Vân Vân phản bội cô ?
chị Vân Vân chẳng là bạn nhất của cô ? Tại chị thế? Sao chị thể thế ?! Sao chị thể phản bội cô chứ?
Đầu óc Diệp Tương rối loạn.
Trái ngược với sự kích động của Diệp Tương, Thôi Linh tỏ vô cùng bình tĩnh: "Giờ cháu hiểu tại cô tuyệt giao với Dương Vân Vân ?"
Bà lạnh lùng : "Kể từ khoảnh khắc cô tằng tịu với Sử Quyết Minh, cô còn là bạn của cô nữa !"
"Cô sẽ bao giờ tha thứ cho cô !"
"Vĩnh viễn !"
Giọng bà đanh thép, chút do dự. Bà vốn là quyết đoán, một khi quyết định thì gì lay chuyển .
Diệp Tương: "Cháu xin cô, cháu chuyện như ! Cháu ngờ chị Vân Vân những việc đó!"
Cô bối rối Thôi Linh: "Nếu lý do là thế , cháu chắc chắn sẽ mấy lời tiếc nuối đó !"
Thôi Linh: "... Cô trách cháu, cô cháu quan tâm cô. Dương Vân Vân chắc hẳn gọi cho cháu nhiều đúng ?"