“Đợi !” Thôi Linh lên tiếng giữ cô , bà mỉm Sử Quyết Minh đang cách đó xa, “Nhân tình cũ gặp , chẳng thấy ai chào hỏi một câu thế ?”
Lời đối với Dương Vân Vân và Sử Quyết Minh chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai. Biểu cảm mặt hai đổi xoành xoạch, trông vô cùng đặc sắc.
“... Cô, cô cái gì?” Sử Quyết Minh là lên tiếng . Hắn Thôi Linh bao nhiêu, chỉ đành cố đ.ấ.m ăn xôi: “Cô ai bậy bạ gì đúng ? Đừng tin mấy lời đồn đại đó, là nhảm nhí cả thôi!”
Hắn phân bua: “Dương Vân Vân là bạn của cô, dù là súc sinh nữa cũng bao giờ đụng bạn của vợ ! Hơn nữa, cô tin thì cũng tin Dương Vân Vân chứ, cô là bạn nhất của cô mà!”
Thôi Linh gật đầu: “ , chỉ trách quá tin tưởng hai ...”
Bà chỉ tay Sử Quyết Minh: “Thứ nhất, đúng là trách quá tin ông, cứ ngỡ ông súc sinh!”
Bị chỉ mặt mắng là súc sinh, Sử Quyết Minh: “...”
“Thứ hai!” Ngón tay bà chuyển hướng sang Dương Vân Vân đang tái mét mặt mày, bà trầm giọng: “Thứ hai, quá tin cái gọi là bạn ... quên mất rằng, sự phản bội chỉ tồn tại giữa những mối quan hệ thiết nhất mà thôi!”
Nếu thiết thì chẳng gọi là phản bội.
Dương Vân Vân theo phản xạ định giải thích: “Không chị Linh, chuyện như chị nghĩ...”
Thôi Linh ngắt lời: “Một khi đưa chuyện ánh sáng, nghĩa là nắm chắc bằng chứng. là thế nào hai rõ nhất, nên chối cãi cũng vô ích!”
Sử Quyết Minh bắt đầu lộ vẻ bực bội, vò đầu bứt tai: “Vậy giờ cô ? Vì ngủ với bạn của cô nên cô ly hôn ? Chuyện đến mức đó.”
Hắn thản nhiên tiếp: “ với Dương Vân Vân quen cũng là nhờ cô dắt mối. Cô thừa là hạng gì, còn đưa cô đến thư ký cho , thì đừng trách ‘ăn cỏ gần hang’!”
“Anh im miệng !” Dương Vân Vân đột ngột sang quát lớn mặt .
Cô chạy đến mặt Thôi Linh, quỳ thụp xuống, nắm c.h.ặ.t lấy tay bà và cuống quýt giải thích: “Chị Linh, chị em , chuyện như chị nghĩ ! Em đều lý do cả!”
Sử Quyết Minh quát thì ngẩn . Khi tỉnh táo , tiến tới định kéo Dương Vân Vân dậy, : “Thôi Linh thì cần giấu giếm nữa, em cũng chẳng việc gì khúm núm cô như thế!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-497.html.]
Dương Vân Vân giận dữ đẩy : “Anh thì cái gì chứ?”
Sử Quyết Minh nắm lấy tay cô , sâu mắt với vẻ tình tứ: “Thực thế cũng , quan hệ của chúng công khai, em cần kiêng dè sợ Thôi Linh nữa...”
Chứng kiến cảnh , Diệp Tương tức đến nổ đom đóm mắt, chỉ xông lên tát cho Sử Quyết Minh một cái cháy má.
Trái ngược với cô bé, Thôi Linh — trong cuộc — bình tĩnh đến lạ kỳ, nét mặt hề gợn sóng. Bà quá hiểu bản chất vô liêm sỉ của Sử Quyết Minh từ lâu .
Chỉ là đây bà nghĩ chỉ là hạng trăng hoa đê tiện, giờ mới nhận còn nhẫn tâm đến mức nào.
“ , từ nay hai cần lén lút lưng nữa!” Thôi Linh thản nhiên , chuyển giọng: “ Sử Quyết Minh, từ , ông nhân tình bên ngoài quản, cũng buồn quản, miễn là đừng để chúng xuất hiện mặt !”
“Càng đến việc, nhân tình của ông chính là bạn từng của !” Bà Dương Vân Vân, nhấn mạnh hai chữ “bạn ”: “Riêng điểm , tuyệt đối tha thứ!”
Nghe , Dương Vân Vân hất tay Sử Quyết Minh , một nữa nhào tới mặt Thôi Linh, lóc van nài: “Chị Linh, , chuyện như chị nghĩ. Em tất cả chuyện đều là vì chị!”
Cô hét lên: “Em tất cả là vì chị! Em chấp nhận nhân tình của cũng là vì chị!”
Câu thốt khiến chỉ Thôi Linh sững sờ, mà tất cả những mặt, trừ Trì Vãn, đều kinh ngạc tột độ.
“Cái... cái gì cơ?” Thôi Linh hỏi , “Cô là ý gì? Vì mà cô chấp nhận nhân tình của chồng ?”
Bà bật chua chát: “Vì , nên cô mới ngủ với chồng ?” Đây là đầu tiên bà thấy cái lý lẽ nực như .
Dương Vân Vân lúc chẳng còn màng đến gì nữa, cô phân bua: “Thật sự là vì chị mà... Sử Quyết Minh quá nhiều nhân tình, lỡ một ngày nào đó đứa m.a.n.g t.h.a.i thì !”
Nhắc đến những nhân tình khác của Sử Quyết Minh, mặt cô lộ vẻ ghê tởm: “Nếu đứa nào con, chúng chắc chắn sẽ để yên . Nếu sinh con gái thì còn đỡ, chứ nếu sinh con trai, địa vị của chị và Hào hào, Ngọt Ngào sẽ đe dọa nghiêm trọng!”
Ánh Trăng Dẫn Lối