May mắn là Khâu Chiếu quen một ở đây tên là Nguyên Thanh. Hai từng hợp tác trong một vụ án đó nên khá thiết.
Cảnh sát Nguyên ngoài 50, tóc bạc hoa râm nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, đôi mắt sắc sảo đầy chính khí. Ông từng là cảnh sát chống ma túy, một vụ án thương ở chân nên mới chuyển sang cảnh sát hình sự bình thường. Ông nổi tiếng là nghiêm túc và trách nhiệm.
“Vụ án , chúng nhé!” Cảnh sát Nguyên lên tiếng.
Tưởng Văn Văn dẫn đường đưa họ đến trại nhân giống thú cưng . Trên đường , Khâu Chiếu kể vụ Đại Bạch và thái độ bất hợp tác của chủ trại.
Cảnh sát Nguyên gật đầu: “ hiểu . Vậy mong của cô Tưởng là đòi mèo, đúng ?”
Tưởng Văn Văn vội gật đầu: “Vâng ạ, chỉ cần Đại Bạch thôi, yêu cầu gì khác.”
Cảnh sát Nguyên khẳng định: “Được, sẽ cố gắng thương lượng. Nếu xác định con mèo đó là của cô, chắc chắn sẽ đòi cho cô!”
Vẻ chính trực của ông khiến Tưởng Văn Văn thấy yên tâm hơn hẳn.
...
Trại nhân giống ở vùng ngoại ô, vẻ ngoài trông khá quy mô, thậm chí phần sang trọng. Ở đây nuôi cả ch.ó lẫn mèo. Khu vực vốn là một khu công nghiệp cũ nên trại cải tạo từ vài nhà xưởng cũ, xung quanh cũng nhiều nhà máy khác.
Cổng trại là một cánh cổng sắt lớn, bên cạnh cửa nhỏ cho bộ nhưng đều khóa c.h.ặ.t. Cạnh đó là phòng bảo vệ, canh gác cẩn thận để ngăn lạ đột nhập.
Khi thấy Tưởng Văn Văn , gã bảo vệ lộ rõ vẻ khó chịu.
“Lại là cô ?” Gã gắt lên, “Đã bảo bao nhiêu , con mèo đó của cô. Đó là mèo giống ông chủ mới mua về, chẳng liên quan gì đến cô cả! Đừng ở đây gây rối nữa, chúng báo cảnh sát đấy!”
Tưởng Văn Văn quật cường đáp trả: “Không , đó chính là Đại Bạch nhà ! bao giờ nhận nhầm ... Các giỏi thì thả nó xem nó nhận !”
Gã bảo vệ định dùng dùi cui xua đuổi thì cảnh sát Nguyên bước tới, đưa thẻ ngành : “Chào , chúng là cảnh sát. Chúng nhận đơn trình báo của cô đây về việc trại hành vi chiếm giữ trái phép thú cưng...”
Gã bảo vệ khựng , bảo họ chờ để xin ý kiến ông chủ. Một lát , gã mời họ trong.
Chủ trại là một đàn ông trung niên bụng phệ, mồ hôi nhễ nhại, vồn vã đón tiếp họ bằng vẻ mặt giả tạo: “Ôi trời, các cảnh sát thông cảm, để các đợi ngoài nắng thế ... Mời trong uống chén chúng chuyện.”
Cảnh sát Nguyên cắt ngang: “Không cần , chúng đến vì việc công. Cô Tưởng đây chắc ông lạ gì, yêu cầu của cô ông cũng rõ chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-509.html.]
Chủ trại khổ, phân bua: “Anh cảnh sát xem, cô bé cứ khăng khăng con mèo của là của cô , tin ? Nếu ai cũng đến đây chỉ bừa một con mèo bảo là của thì chúng ăn thế nào nữa?”
Tưởng Văn Văn tức giận: “ đưa ảnh cho ông xem , rõ ràng là một mà!”
Chủ trại vặn : “Mèo trắng đời thiếu gì con giống ?”
Tưởng Văn Văn thách thức: “Vậy ông thả nó , Đại Bạch chắc chắn sẽ nhận !”
Cảnh sát Nguyên lên tiếng: “Để giải quyết dứt điểm và tránh ảnh hưởng đến việc ăn của ông, nhất ông nên mang con mèo đó đây đối chứng.”
Chủ trại thở dài, vẻ miễn cưỡng: “Thôi , nể mặt cảnh sát, sẽ hợp tác.”
Hắn dẫn họ sâu bên trong khu nhà xưởng. Tiếng ch.ó mèo kêu vang lên ngớt. Hắn bảo họ đợi ở phòng khách xách mèo .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Vài phút , với một chiếc l.ồ.ng sắt, bên trong là một con mèo trắng đang cào cấu loạn xạ.
“Mèo đây, cô cho kỹ xem của cô !” Hắn gắt.
Tưởng Văn Văn lao đến, gọi khẽ: “Đại Bạch!”
“Khè ——”
Con mèo trong l.ồ.ng xù lông, rít lên đầy cảnh giác.
Chủ trại đắc ý: “Cô bảo nó là Đại Bạch, gọi là nó thưa cơ mà? Sao giờ nó dọa cô thế ?”
Tưởng Văn Văn kỹ con mèo khẳng định: “Đây Đại Bạch! Đây con mèo thấy , ông tráo con khác để lừa đúng ?”
Con mèo lông xơ xác, nhỏ thon hơn Đại Bạch, và quan trọng nhất là đôi mắt nó màu vàng chứ hai màu xanh - vàng đặc trưng của Đại Bạch. Tai nó cũng vết sứt.
Chủ trại khăng khăng: “Chính là nó chứ ai! thấy cô tìm mèo đến phát điên nên sinh ảo giác đấy. Trại chỉ con mèo trắng thôi.”
Tưởng Văn Văn cuống quýt Trì Vãn cầu cứu: “Không , tin , đây tuyệt đối Đại Bạch!”
Trì Vãn đương nhiên tin cô. Nhìn vẻ mặt thản nhiên của chủ trại, cô hiểu ngay chuẩn sẵn một con mèo khác để đ.á.n.h lừa họ. Giờ bằng chứng, cảnh sát cũng khó lòng lục soát bộ khu trại rộng lớn .