Đến tận bây giờ, khi Trì Vãn tiết lộ chân tướng, ông mới vỡ lẽ, hóa chuyện là như .
" thật sự ngờ," Chú Tam nhắm mắt, ôm mặt : " cứ ngỡ và bà nhà giấu kỹ chứ."
"Con bé đó... con bé đó..." Ông lẩm bẩm mấy mới tiếp: "Sao nó giỏi giấu giếm thế nhỉ? Suốt bao nhiêu năm qua, vợ chồng chẳng nhận một chút dấu vết nào!"
Nếu hôm nay Trì Vãn , với tính cách kín kẽ của con gái, lẽ nó định mang bí mật xuống mồ luôn mất.
Trì Vãn suy nghĩ một chút bảo: "Có lẽ chị hai rằng chị chuyện chăng?"
Nói đến đây, Trì Vãn chợt "ồ" một tiếng: "Hình như cháu nên chuyện cho chú mới ?"
Chú Tam: "..."
Ông đột ngột dậy: "Không , hỏi cho lẽ mới ! Cái con bé thật là, giấu bố chuyện lớn như chứ? Tức c.h.ế.t mất!"
Ông lẩm bẩm bước nhanh thoăn thoắt, vóc dáng béo tròn nhưng bước chân nhẹ tênh, lao nhanh về phía nhà .
Trì Vãn trầm tư: "... Mình gây một cuộc đại chiến gia đình đấy chứ?"
"Thôi kệ , dù chuyện tiếp theo cũng chẳng liên quan đến ." Cô thầm nghĩ, gạt phắt chuyện đó sang một bên.
Dù gia đình chú Tam trông cũng êm ấm, cãi chắc cũng đến mức kịch liệt , cô chẳng việc gì lo lắng.
Chú Tam rời chỗ Trì Vãn, vội vã chạy về tiệm.
Ông chào nhân viên một tiếng hớt hải rời ngay – giống chú Cao thuê cho bà Thôi, ông là chủ nên về lúc nào chẳng .
Ông chạy thẳng về nhà để tìm vợ.
"Ái Lan, Ái Lan ơi!"
Vừa bước nhà ông gọi to, cho đến khi bà vợ Vương Ái Lan bực bội từ trong phòng bước mắng: "Kêu cái gì mà kêu, gọi hồn chắc?"
Bà lườm ông: "Ông ở tiệm , giờ về ?"
Chú Tam bước tới nắm lấy cổ tay vợ, giọng gấp gáp: "Ái Lan, bà chuyện ... Chuyện của Trân Trân , bà bao giờ nghĩ con bé con ruột của chúng từ lâu ?"
"..." Vương Ái Lan sững vài giây, ghé sát ông ngửi ngửi, hỏi: "Sáng sớm ông uống rượu với ai ? Sao sảng thế ?"
Dù trong nhà ai, bà vẫn theo bản năng cửa xem ai , trừng mắt chồng: "Chẳng thống nhất , chuyện nhắc nữa, cứ coi như tồn tại... Sao tự dưng hôm nay ông lên cơn điên gì thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-519.html.]
"Không !" Chú Tam sốt ruột: "Bà còn nhớ con bé xem bói ở tiệm bên cạnh kể ?"
Vương Ái Lan gật đầu, tới phòng khách xuống: "Nhớ, ông nhắc chuyện gì, liên quan gì đến con bé đó?"
Bà đoán: "Ông tìm con bé đó xem bói ? Hồ Bách Tùng, ông giỏi thật đấy, già đầu còn học đòi mê tín dị đoan?"
Chú Tam: "..."
Ông xuống cạnh vợ, kiên nhẫn giải thích: "Bà hết ."
Ông tóm tắt ngắn gọn câu chuyện cho vợ , cuối cùng kết luận: "Không chuyện mê tín , mà là chuyện của Trân Trân ngay cả bố chúng cũng , con bé đó mà ? Vậy mà nó mở miệng trúng phóc... Bà thấy thần kỳ ?"
Vương Ái Lan kinh ngạc: " là thần kỳ thật." bảo là bấm quẻ mà thì bà vẫn thấy khó tin.
Chú Tam nhíu mày: "Con bé đó bảo Trân Trân chuyện từ lâu ... Bà còn nhớ hồi Trân Trân thi đại học trượt ?"
Vương Ái Lan: "Sao mà quên !"
Bà ấn tượng cực kỳ sâu sắc về chuyện đó, vì con gái vốn luôn ngoan ngoãn bỗng nhiên trở nên lầm lì, tâm trạng bất dẫn đến kết quả thi cử bết bát.
"Hồi đó con bé cứ như , chắc là do áp lực thi cử quá lớn thôi!" Bà thở dài.
Chú Tam tiếp lời: "Con bé xem bói bảo hồi đó Trân Trân biểu hiện lạ là vì nó phát hiện con chúng ... Chắc là nhờ đợt khám sức khỏe khi thi, nó thấy nhóm m.á.u của khớp với bố !"
Vương Ái Lan sững sờ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thực lòng mà , bà cũng giống chồng, bao giờ nghĩ con gái bí mật . Nên hồi đó thấy con bé gì lạ, bà cũng chẳng nghĩ ngợi gì sâu xa.
"... Không lẽ... thật ?" Vương Ái Lan bắt đầu thấy lung lay, vì đúng là hồi đó Trân Trân lạ lắm.
Hai vợ chồng .
"Hay là gọi Trân Trân về hỏi thử xem?" Bà chần chừ đề nghị.
Chú Tam do dự: "Nếu con bé thực sự từ lâu mà , chắc nó suy nghĩ riêng. Giờ chúng khơi , liệu ?"
Vương Ái Lan trầm giọng: " giờ chuyện , nếu hỏi cho lẽ thì tối nay mất ngủ mất."
Tính bà vốn thẳng thắn, chuyện gì là cho rõ ràng, nếu cứ để trong lòng là đêm trằn trọc ngay.