Công trình miếu Sơn Thần do chính quyền trung gian, giao thầu cho một đội xây dựng thi công. Vì là mở rộng miếu của chính , Trì Vãn đương nhiên thứ nhất, cô bỏ hơn 5 triệu tệ kinh phí.
Cô cứ ngỡ 5 triệu tệ là quá đủ để mở rộng miếu Sơn Thần, vì cô ý định xây thêm bất kỳ ngôi miếu nào khác núi – suy cho cùng, một núi thể hai hổ, vị thần duy nhất thờ phụng núi Chiêu Minh chỉ thể là cô, vị Sơn Thần của nơi .
Cô thể và cũng cho phép thờ phụng thêm bất kỳ vị thần nào khác. Vì , theo tính toán của Trì Vãn, hơn 5 triệu tệ chắc chắn là dư sức.
Thế nhưng, ai ngờ cái đội xây dựng nhận thầu công trình lòng tham quá lớn.
Ai trong ngành xây dựng cũng "nước sâu" đến mức nào, mánh khóe nhiều . Chỉ cần tráo đổi vật liệu thôi là giá cả chênh lệch một trời một vực, dễ dàng để đút túi riêng.
Và may , đội xây dựng mà chính quyền tìm bàn tay mấy sạch sẽ.
Công trình còn bắt đầu, những trong đội bàn bạc xem thể "ăn bớt" bao nhiêu. Chỉ thể gan họ quá lớn, kiêng nể gì cả, ngay cả miếu Sơn Thần mà cũng dám ăn chặn.
Sau đó, một tháng trôi qua, đội xây dựng bắt đầu nhận thấy gì đó .
Không tại , một cách đột ngột, chính xác hơn là khi họ còn kịp nhận , bộ đội xây dựng từ xuống , từ phụ trách đến công nhân, tất cả đều bắt đầu gặp vận rủi.
Nhẹ thì ngã gãy chân, nặng thì gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ. Chẳng bao lâu , cả đội "hốt trọn ổ" bệnh viện .
Vì , lúc đó việc mở rộng miếu Sơn Thần buộc tạm dừng một thời gian vì còn ai việc nữa.
Còn những trong đội xây dựng thì ?
Ban đầu, họ chỉ nghĩ đó là trùng hợp, chỉ là đen đủi đến mức cùng gặp nạn, nên vẫn cố chấp tiếp tục ăn bớt. đó, phụ trách đội nhận rằng họ càng ăn bớt nhiều thì càng gặp vận đen... và bản ông là xui xẻo nhất.
Lúc , bạn thể sẽ hỏi: "Vậy nếu họ ăn bớt nữa thì tình hình lên ?"
Câu trả lời thực tế cho họ thấy: Không hề!
Người phụ trách nhận rằng dù họ ăn bớt nữa, vận rủi vẫn đeo bám. Uống nước sặc chỉ là chuyện nhỏ, ngay cả khi ngủ cũng suýt chăn cho ngạt thở.
Khoảng thời gian đó, cả đội xây dựng sống trong cảnh chim sợ cành cong, sợ rằng ngày nào đó nhắm mắt là xui xẻo đến mức bao giờ mở mắt nữa.
Sau đó, nhắc nhở họ rằng lẽ vì ăn chặn tiền xây miếu Sơn Thần nên mới trừng phạt như , lẽ nôn hết tiền ăn thì mới hết xui xẻo.
Lúc , phụ trách cũng đường cùng, nửa tin nửa ngờ, ông thử đem tiền ăn chặn trả , dùng bộ việc xây dựng miếu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-558.html.]
Và !
Họ phát hiện vận may dường như thực sự trở ?!
Cả đội xây dựng: ???
Sau khi trải qua sự nghi hoặc, kinh ngạc và cả sợ hãi, đội xây dựng tin . Lần họ dám tơ hào một xu nào nữa, thực sự thành thành thật thật dùng từng đồng tiền công trình, thái độ việc cực kỳ nghiêm túc, dám lơ là nửa điểm.
Trong tình hình đó, việc mở rộng miếu Sơn Thần đương nhiên trở nên vô cùng thuận lợi.
Bốn tháng trôi qua, đến nay công trình cuối cùng cũng giai đoạn kết thúc. Với tư cách là phụ trách miếu, Trì Vãn cần về xem xét xem còn chỗ nào cần cải thiện .
Vì , khi chào hỏi gia đình họ Thẩm, Trì Vãn đưa Bánh Bánh về Giang Thành.
Ngày hôm đó, cô đặt phòng ở một khách sạn trong thành phố – từ giờ cho đến khi công trình tất, lẽ cô sẽ ở tạm khách sạn.
Ngày hôm , cô đưa Bánh Bánh (lúc biến thành linh thể) hướng về phía miếu Sơn Thần.
Chỉ là...
"...Bánh Bánh, mày thực sự nên giảm cân ?"
Nhìn Bánh Bánh dù ở dạng linh thể nhưng vẫn là một khối tròn vo, xách tay thấy nặng trĩu, Trì Vãn nhịn mà lên tiếng.
Trước đây cô cứ ngỡ Bánh Bánh béo là vì nó biến thành hình dạng mèo đen, mà hình tượng mèo đen vốn dĩ là như thế. giờ xem , tình hình !
Biến về bản thể mà vẫn béo thế ?
Nhìn Bánh Bánh phình như một quả cầu tròn xoe, Trì Vãn rơi trầm tư.
Những ngày ở Thẩm gia, Bánh Bánh sống cực kỳ sung sướng. Thẩm phụ bề ngoài vẻ trầm mặc, lạnh lùng nhưng thực chất là một "con sen" chính hiệu, cực kỳ cưng chiều Bánh Bánh. Ăn ngon, ngủ ấm, thỉnh thoảng còn cho ăn đủ loại quà vặt.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trong cảnh đó, nó béo mới là lạ.