Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong, cô im lặng một lúc lâu đột ngột tiếp lời: "Bác sĩ tình trạng của bà tớ nguy hiểm. Bà lớn tuổi, thời trẻ chịu quá nhiều cực khổ, sức khỏe vốn suy kiệt !"
"Lần hôn mê , lẽ bà sẽ bao giờ tỉnh nữa."
"Cậu bà sẽ qua đời trong nửa tháng tới, giờ xem lời sắp thành sự thật ."
Trì Vãn im lặng, đặt tay lên vai cô an ủi.
Thái Hân mà như : "Cậu cho tớ chuyện từ sớm, ngày nào tớ cũng chuẩn tâm lý. Tớ cứ ngỡ khi ngày đến tớ thể bình tĩnh đối mặt, nhưng giờ tớ mới nhận ... tớ vẫn sợ hãi."
"Nếu bà tớ , tớ đây?"
"Hu hu, vụ án 48 năm vẫn sáng tỏ, phía cảnh sát cũng thông báo gì... Nên chắc chắn bà cam tâm nhắm mắt !"
"Chắc chắn là cam tâm!"
Trì Vãn cúi cô.
Thái Hân gương mặt ngọt ngào, nhưng lẽ vì đang là Chủ tịch tập đoàn Cọp Con nên cô luôn toát vẻ điềm tĩnh và khí chất mạnh mẽ. Thế nhưng lúc , khi cô ôm mặt nức nở, trông cô thật nhỏ bé và bất lực.
Trì Vãn về phía phòng cấp cứu, đột nhiên hỏi: "Vậy nỡ để bà vì vụ án đó mà cứ mòn mỏi chờ đợi trong đau đớn ?"
Cô hỏi Thái Hân: "Sự thật của vụ án 48 năm là mục tiêu bà theo đuổi nửa đời ... Cậu chắc chắn bà cứ gồng chịu đựng bệnh tật để chờ đợi ? Cậu níu kéo bà như , thật sự thấy chứ?"
Thái Hân: "..."
Ánh Trăng Dẫn Lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-608.html.]
Cô im lặng hồi lâu, đột ngột dậy, cầm điện thoại một góc gọi điện.
"Alo, Cục trưởng Lý... Là cháu, Thái Hân đây ạ, bác còn nhớ cháu ?" Giọng cô bình thản điện thoại: "Vụ án của bà nội cháu bác chứ? Đã hơn nửa tháng trôi qua mà vẫn tin tức gì."
"Cháu nghĩ cảnh sát tỉnh J chúng đến nỗi vô dụng như chứ!"
Vẻ mặt cô lạnh lùng, trầm giọng : "Vật chứng quan trọng nhất là 300 nghìn tệ mất tích 48 năm tìm thấy . Cháu hiểu lý do gì khiến vụ án cứ kéo dài mãi mà kết luận cuối cùng!"
"Cục trưởng Lý, nộp thuế chúng cháu đóng tiền chắc để nuôi những kẻ chỉ ăn chứ ạ?"
"..."
Cô thở hắt , hạ giọng : "Cháu ý khó phía cảnh sát, chỉ là... bà cháu đang bệnh nặng, đang trong phòng cấp cứu. Tâm nguyện lớn nhất của bà là thấy vụ án sáng tỏ, trả sự trong sạch cho bà! Cháu bà trong tiếc nuối!"
Người ở đầu dây bên gì, Thái Hân lập tức mỉm : "Tất nhiên cháu hiểu những khó khăn của các bác, nên... hai ngày, trong vòng hai ngày chắc chắn sẽ kết quả chứ ạ?"
"Cảm ơn bác, Cục trưởng Lý!"
Cúp máy, Thái Hân sang Trì Vãn, nở một nụ thê lương: "Cậu đúng, tớ nên níu kéo như ..."
Cô lẩm bẩm: "Tớ chỉ là quá sợ hãi, tớ bà rời !"
giờ xem , đến lúc cụ bà thật .