Lúc Trì Vãn thấy thật may mắn vì thuê nhân viên, nên miếu Sơn Thần dù cô vẫn vận hành bình thường, kể còn Bánh Bánh ở đó nên cô quá lo lắng.
Trì Vãn dặn dò: "... Chuyện vụ án m.a.n.g t.h.a.i hộ, hai đừng tự ý điều tra nữa nhé."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cô nhấn mạnh với cả hai: "Vụ án giao cho cảnh sát , chúng là bình thường thì đừng can thiệp quá sâu kẻo gặp rắc rối, hiểu ?"
Cô thật sự sợ Hạ Hân và Phan Vấn Hạ vì tò mò mà ngóng, rước họa , lỡ như thu hút sự chú ý của những kẻ nên chú ý thì sẽ khiến bản rơi nguy hiểm.
Hạ Hân đáp: "Cậu yên tâm, tớ sẽ để mắt đến chị Vấn Hạ, để chị bậy ."
Phan Vấn Hạ phản đối: "... Sao là em để mắt đến chị chứ?"
Chị phục: "Chị là lời khuyên đấy nhé, cuối cùng là chị khuyên em thì ?"
Hạ Hân: "..." Nói câu chị tự tin đấy?
Dù lời dặn dò kỹ lưỡng của Trì Vãn cũng tác dụng. Ít nhất Phan Vấn Hạ ghi nhớ việc tò mò về vụ án . Sau dù gặp những chuyện liên quan, chị cũng tùy tiện hỏi han, nhờ đó mà chị một nữa tránh một kiếp nạn nhờ Trì Vãn.
Sau khi chia tay hai , Trì Vãn lên máy bay về tỉnh Y, đó đổi xe để trở Giang Thành.
Giữa tháng Mười Hai, Giang Thành khá lạnh nhưng vẫn dễ chịu hơn tỉnh J. Nhìn qua cửa kính xe, Trì Vãn ngạc nhiên thấy Giang Thành nhộn nhịp hơn hẳn , cũng thấy những du khách rõ ràng là từ nơi khác đến.
Khi cô về đến miếu Sơn Thần thì là buổi chiều.
Từ lúc xuống xe cho đến khi bộ lên lưng chừng núi nơi đặt ngôi miếu, dọc đường cô gặp nhiều khách hành hương. Ai nấy đều vô cùng hào hứng chào hỏi cô, rõ ràng là nhận cô ngay lập tức.
Trì Vãn chào hỏi . Khi về đến miếu Sơn Thần, cô mới thực sự thở phào, cảm nhận sự thoải mái khi về nhà.
Nhận điều đó, Trì Vãn thầm buồn nghĩ: "Mình thật sự coi nơi là nhà ..." Cô cảm giác gắn bó mãnh liệt với nơi đến .
"Trì Vãn!"
Đột nhiên, kèm theo một tiếng hét phấn khích, một bóng đen từ trời rơi xuống. Trì Vãn theo bản năng đưa tay đỡ, nhưng cô chỉ thấy như một quả đại bác nã thẳng tay .
Từ "nã" dùng ở đây vô cùng chuẩn xác, vì cô đỡ nổi, "bộp" một tiếng, vật đó rơi thẳng xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-614.html.]
Trì Vãn: "..."
Bánh Bánh ngã dập m.ô.n.g đất: "..."
Một một linh thú trân trối. Giây tiếp theo, Bánh Bánh bật dậy, vung bộ móng vuốt sắc lẹm lao về phía Trì Vãn: "A a a! Ta cào c.h.ế.t ngươi!"
Trì Vãn ôm đầu né tránh, quên kêu oan: "Chuyện trách tớ mà, tại béo quá đấy chứ..."
Bánh Bánh thèm , còn "tặng" thêm cho cô vài phát cào nữa.
Vài phút , Trì Vãn ghế đá, xuýt xoa ba vết cào rớm m.á.u mu bàn tay, nhíu mày: "Cậu tay ác quá đấy!"
Bánh Bánh hứ một tiếng: "Hừ! Ai bảo ngươi ném xuống đất?" Nó l.i.ế.m móng vuốt ngoáy tít cái đuôi lưng.
Trì Vãn: "Tớ bảo của tớ mà. Tớ cố gắng đỡ nhưng xem, béo lên ? Cậu nặng như cái quả tạ , tớ suýt thì gãy cả hai tay đấy."
Bánh Bánh cúi đầu lớp mỡ bụng đang phệ bàn, ngập ngừng: "Ta béo thật ?"
Trì Vãn: "... Tớ cứ ngỡ tự rõ về bản chứ, hóa tớ nhầm."
Một một linh thú đấu khẩu một lúc mới chuyển sang chuyện chính, kể cho những gì trải qua trong ba tháng qua.
Phía Trì Vãn thì đầy sóng gió và bất , còn ở miếu Sơn Thần khá bình yên. Những khách hành hương đến dâng hương cơ bản đều lịch sự, ai gây chuyện.
Tất nhiên, đây cũng từng đến quấy phá, nhưng đó những kẻ đó đều gặp vận xui liên miên trong một thời gian dài. Sau khi tin tức đó lan truyền, dù tin thì cũng hiếm ai còn dám loạn ở miếu Sơn Thần nữa.
"Giờ khách đến dâng hương đông hơn nhiều lắm," Bánh Bánh , " vì ngươi nhà nên ai cũng thấy tiếc!"
Có một bộ phận khách đến đây chủ yếu là vì Trì Vãn. Dù cô tuyên bố còn xem bói đại nữa, nhưng vẫn đến để thử vận may, rút quẻ hồng thì ?
đáng tiếc là suốt ba tháng qua Trì Vãn mặt ở miếu, khiến đều thất vọng về.
Bánh Bánh kể về những việc ở miếu Sơn Thần, thấy cũng chẳng gì đặc biệt nên chỉ tóm tắt sơ qua, hỏi Trì Vãn về những trải nghiệm ở tỉnh J. Trì Vãn liền kể tường tận chuyện cho nó .