Dù chắc chắn sẽ thành công, nhưng con đường là con đường duy nhất thể cứu mạng bé...
Đại não của Trì Vãn lúc đang phân tích và suy nghĩ cực nhanh.
Ngược dòng thời gian trở lúc từ điện thoại truyền đến tiếng tìm thấy bé, Trì Vãn ngừng bấm quẻ xem tương lai của đứa trẻ.
Từ lúc nào , mắt cô xuất hiện vô sợi dây vận mệnh. Những sợi dây ngừng hiện mắt cô các viễn cảnh tương lai của bé. Mỗi sợi dây đại diện cho một khả năng thể xảy .
Cái c.h.ế.t, cái c.h.ế.t...
Từng sợi dây vận mệnh đều chỉ về cái c.h.ế.t, Trì Vãn lập tức bỏ qua chúng. Những sợi dây đó đứt đoạn mắt cô, hình thành nên những sợi dây khác.
mà...
Vẫn là cái c.h.ế.t, vẫn là cái c.h.ế.t, và là cái c.h.ế.t!
Nắm bắt vô sợi dây vận mệnh nhưng tất cả đều dẫn đến kết cục bi t.h.ả.m. Tinh thần của Trì Vãn lúc căng thẳng đến tột độ.
“... Chắc chắn lối thoát!” Trì Vãn nghĩ thầm. Cô một linh cảm rằng tương lai của đứa trẻ vẫn còn một tia hy vọng.
Chỉ là tia hy vọng đó che lấp giữa hàng vạn cái c.h.ế.t, buộc cô ngừng tìm kiếm.
Cuối cùng, khi một sợi dây vận mệnh dẫn đến cái c.h.ế.t đứt lìa, một sợi dây khác xuất hiện mắt Trì Vãn. Và sợi dây ... chính là tia hy vọng sống sót.
Nhận điều đó, mắt Trì Vãn sáng lên, và đó mới cảnh cô bảo Chu Tư Điềm ngoài khu chung cư tìm .
—— Hy vọng sống sót của bé chính là ở ông cụ .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Từ việc bấm quẻ xem tương lai, ngừng phủ nhận các tương lai để tìm kiếm một con đường sống, tất cả những việc đó đối với Trì Vãn dường như trôi qua một thời gian dài. đối với trong phòng livestream, tất cả chỉ diễn trong chớp mắt.
Và trong cái chớp mắt đó, Trì Vãn chịu áp lực lớn đến mức nào, cơ thể cô chịu đựng sự đè nén , họ hề .
...
Lúc , ông cụ Chu Tư Điềm và chị dâu dẫn đến đang vô cùng nghiêm túc nỗ lực cấp cứu cho bé.
Một phút, hai phút, năm phút trôi qua...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-645.html.]
Rất nhanh đó, mười phút trôi qua.
Ông cụ vẫn kiên trì thực hiện các thao tác cấp cứu cho bé. Ông để tâm đến việc bé đang dính đầy nước thải và chất bẩn, thậm chí còn thực hiện hô hấp nhân tạo miệng đối miệng. Chứng kiến cảnh đó, xung quanh đều khỏi cảm phục.
cảm phục là một chuyện, việc cấp cứu lâu như mà bé vẫn phản ứng gì khiến bắt đầu lo lắng. Liệu đứa trẻ thật sự tắt thở ? Nếu cấp cứu mãi mà vẫn im như ?
Chỉ vì nhà bé đang ở ngay đó nên dù suy nghĩ gì cũng dám , chỉ đứa trẻ bất động mà thầm xót xa.
“Ôi, đứa bé trông mới sáu bảy tuổi thôi, còn nhỏ thế mà... Thật tội nghiệp quá.”
Ngay khi xung quanh đều nghĩ rằng bé c.h.ế.t hẳn, thì một ông cụ thực hiện ép tim l.ồ.ng n.g.ự.c, cơ thể bé đột ngột co giật một cái. Theo đó là tiếng ho sặc sụa, một b.úng nước bẩn từ trong miệng bé trào ngoài.
Lồng n.g.ự.c vốn đang im lìm bỗng phập phồng nhẹ nhàng. Dù sự phập phồng đó yếu ớt nhưng nó là minh chứng cho việc bé bắt đầu thở trở .
“A!”
“Cứu sống ?”
“Thế mà cũng cứu sống ? Ông cụ là ai mà giỏi thế?”
Chứng kiến cảnh bé từ cõi c.h.ế.t trở về, đám đông xung quanh khỏi kinh ngạc và sững sờ. Sau tiếng reo hò là những tràng pháo tay giòn giã. Trong phút chốc, cả khu vực tràn ngập tiếng vỗ tay tán thưởng.
“Ông cụ đúng là Hoa Đà tái thế mà!” Mọi trầm trồ khen ngợi.
“Tiểu Kiệt?!” Chị dâu của Chu Tư Điềm gần như bò đến bên con, ôm c.h.ặ.t bé lòng, ngừng gọi: “Tiểu Kiệt, Tiểu Kiệt ơi! Con thấy con?”
Chu Tư Dũng cũng bước nhanh tới. Còn ông cụ thực hiện cấp cứu, dù trời lạnh giá nhưng ông đổ mồ hôi đầm đìa. Lúc ông dậy, bảo Chu Tư Dũng: “Đứa bé tạm thời qua cơn nguy kịch , nhưng trời lạnh thế , thằng bé ngâm nước lâu như , phổi và các cơ quan khác vấn đề gì . Tốt nhất là đưa ngay đến bệnh viện để kiểm tra tim phổi cho kỹ!”
“Hơn nữa, tối nay bé thể sẽ sốt, gia đình cần chú ý... đến bệnh viện thì các y tá chắc cũng sẽ theo dõi giúp thôi.”
Ông cụ nhanh ch.óng dặn dò những điều cần lưu ý. Chu Tư Dũng ông với ánh mắt đầy ơn: “Cảm ơn ông, cháu thật sự báo đáp ông thế nào!”
Ông cụ lúc đầy vết bẩn nhưng cũng chẳng bận tâm, chỉ : “ , chuyện của đứa trẻ quan trọng hơn. Mọi mau đưa thằng bé bệnh viện !”