Hơn nữa……
Có thực sự nên dối ?
Đang mải suy nghĩ thì nàng thấy tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc”. Ngẩng đầu lên, nàng thấy Thẩm Lăng Di đang ở cửa, thu tay .
“Em đang nghĩ gì ?” Anh bước , thấy bát cháo động đến bàn, “Cháo hợp khẩu vị ?”
Trì Vãn: “À , tại em quên mất…… Em ăn ngay đây.” Vừa lời của Bánh Bánh cho kinh hãi, nàng còn tâm trí nào mà ăn cháo nữa?
Trì Vãn bưng bát cháo lên. Nhờ lò sưởi trong phòng nên cháo vẫn còn ấm, nhiệt độ vặn để ăn.
Đợi nàng ăn xong, Thẩm Lăng Di đưa t.h.u.ố.c và nước cho nàng: “Uống hai viên , t.h.u.ố.c thành phần an thần, uống xong thể sẽ thấy buồn ngủ, em cứ ngủ một giấc thật ngon, tỉnh dậy sẽ thấy thoải mái hơn nhiều.”
Trì Vãn lời cảm ơn, uống t.h.u.ố.c.
Sau khi nàng uống t.h.u.ố.c xong, Thẩm Lăng Di tự nhiên đón lấy cốc nước đặt lên bàn, bảo Trì Vãn xuống ngủ, còn giúp nàng đắp chăn.
Trì Vãn giường , ngập ngừng một lát hỏi: “Chuyện đó, đêm qua đột ngột tới đây?”
Nàng chợt nhớ vẫn nhận câu trả lời cho câu hỏi .
Nghe , Thẩm Lăng Di cúi xuống nàng và : “Hôm qua xem livestream của em, lúc em tắt live, thấy trạng thái của em lắm, lo quá nên tới luôn.”
Trì Vãn: “Vậy còn công ty? Anh thế thì việc ở công ty tính ?”
Thẩm Lăng Di : “Việc ở công ty em đừng lo, còn Lăng Tiêu mà. Nó ở đó cũng gần một năm , nhiều việc thể tự xử lý …… Anh cũng mang theo máy tính, nếu việc gì thực sự quan trọng thì xử lý từ xa cũng .”
Trì Vãn nhớ đến dáng vẻ kháng cự lúc của Thẩm Lăng Tiêu, bật : “Lăng Tiêu chắc chắn đang mắng thậm tệ .”
Thẩm Lăng Di chẳng hề bận tâm: “Công ty của riêng , nó chỉ hưởng thụ mà việc, gì chuyện như thế?”
Anh kể cho Trì Vãn về kế hoạch của : “Anh tính , đợi nó thể gánh vác việc công ty, sẽ thong thả hơn, nhiều thời gian bên em hơn!”
Trì Vãn ngập ngừng: “Anh ý định đó là vì em ốm ?”
Thẩm Lăng Di : “Không , suy nghĩ chuyện từ lâu , chỉ là giờ mới với em thôi……”
Anh đưa tay nhẹ nhàng vén lọn tóc bên tai Trì Vãn, khẽ : “Từ lúc chúng gặp , bắt đầu cân nhắc việc . Anh chỉ mong thêm thời gian để ở bên yêu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-650.html.]
Ánh Trăng Dẫn Lối
Chứ dành hết thời gian cho công việc.
Trì Vãn: “…… Gặp ?” Chẳng là chuyện từ hai ba năm ư?
Thẩm Lăng Di thu tay : “Em ngủ , sắc mặt vẫn còn kém lắm, ngủ một giấc sẽ thấy khỏe hơn.”
“Em Bánh Bánh , đêm qua thấy nó.” Trì Vãn đột nhiên lên tiếng, ánh mắt hướng về phía .
Thẩm Lăng Di khựng , đúng hơn là kinh ngạc. Có lẽ ngờ Trì Vãn chủ động nhắc đến chuyện .
“Nếu em thì cần……” Anh mở lời.
“Em .” Trì Vãn ngắt lời , “Em chỉ đang nghĩ xem nên với thế nào thôi…… Đêm qua thấy Bánh Bánh bay lên, chắc hẳn cũng nó là một con mèo bình thường chứ?”
Thẩm Lăng Di lấy bình tĩnh, gật đầu: “ !”
Trái với dự đoán của Trì Vãn, thêm một câu: “Thực sớm nó mèo bình thường , đây từng thấy em chuyện với nó.”
Lần , kinh ngạc là Trì Vãn. Nàng ngơ ngác Thẩm Lăng Di: “ mà, bao giờ hỏi em?”
Thẩm Lăng Di mỉm : “Việc một con mèo chắc hẳn là bí mật thể tùy tiện tiết lộ với khác. Đã là bí mật của em, tại hỏi chứ?”
Anh thản nhiên : “Anh em khó xử, cho nên…… nếu em , em thể giữ kín cho riêng .”
Trì Vãn suy nghĩ một chút : “Bánh Bánh, đúng là nó mèo bình thường, nó là linh thể trú ngụ trong ấn Sơn Thần……”
……
Cuối cùng Trì Vãn cũng kể hết chuyện cho Thẩm Lăng Di .
Từ việc nàng bệnh, đến việc trở thành Sơn Thần, cả những chuyện xảy , nàng hề giấu giếm điều gì. Sau khi hết, nàng cảm thấy nhẹ lòng hẳn.
Dù Bánh Bánh ở bên, nhưng bí mật chỉ đôi khi vẫn khiến nàng thấy cô đơn, như thể lạc lõng với thế giới xung quanh.
Còn Thẩm Lăng Di, khi xong, phản ứng đầu tiên của là hỏi: “…… Vậy bệnh của em hiện giờ thế nào ? Có bệnh viện kiểm tra ?”
Trì Vãn thể ngờ rằng, khi những chuyện kỳ bí như , câu hỏi đầu tiên của Thẩm Lăng Di là về sức khỏe của nàng. Nàng thấy buồn , thấy ấm áp lạ kỳ.