Vừa Bói Một Quẻ, Sao Đã Lên Hot Search Rồi? - Chương 665

Cập nhật lúc: 2026-01-16 02:02:06
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu thể dễ dàng đổi họ, cô chẳng chọn cách chạy trốn ngay khi thi đại học và nhiều năm về.

 

Trì Vãn trầm ngâm: "Thực một ý kiến thế ..."

 

"Cô bao giờ nghĩ đến việc 'nổi điên' ?" Cô hỏi.

 

Tiêu Ái ngơ ngác: "... Cái gì cơ?"

 

Lúc , Tiêu đang ngừng mắng nhiếc Tiêu Ái.

 

Bà liên tục gửi tin nhắn cho cô, giao diện trò chuyện dày đặc những tin nhắn thoại. Chỉ điều Tiêu Ái tắt máy nên nhận , càng đừng đến chuyện trả lời. Những tin nhắn đó cứ thế bặt vô âm tín.

 

"... Cái con ranh , đúng là cái đồ c.h.ế.t tiệt!" Mẹ Tiêu tức đến mức lặp lặp mấy chữ "con ranh c.h.ế.t tiệt": "Nó cứng lông cứng cánh thật , đến tin nhắn cũng thèm trả lời!"

 

Nói xong, bà bực bội sang chồng đang giường bệnh, quát: "Ông xem đứa con gái ngoan của ông kìa! Bố nó viện trọng bệnh thế mà nó vẫn dửng dưng, coi như chuyện gì!"

 

"Người bảo nuôi con để nhờ cậy lúc tuổi già, ông xem chúng nuôi cái loại ăn cháo đá bát thì tích sự gì chứ?"

 

Giọng điệu của Tiêu đầy rẫy sự oán trách và giận dữ.

 

Phòng bệnh của bố Tiêu là phòng bốn , cả bốn giường đều bệnh nhân. Ngoài vợ chồng họ còn nhà của ba bệnh nhân khác. Nghe Tiêu than vãn, chẳng ai lên tiếng, nhưng trong lòng mỗi đều những suy nghĩ riêng, thậm chí còn lộ rõ vẻ khinh miệt mặt.

 

Cũng chẳng trách họ phản ứng như .

 

Vì ở chung phòng nên bốn nhà khó tránh khỏi chút giao lưu. Trong thời gian qua, họ thường xuyên Tiêu mắng nhiếc con gái thậm tệ. Ban đầu, còn hùa theo, thật sự nghĩ rằng Tiêu Ái là đứa con bất hiếu.

 

càng về , khi thêm nhiều thông tin từ chính miệng bà , họ mới nhận sự thật như những gì tưởng.

 

Tại con gái nhà họ Tiêu chịu về? Hóa là vì nào về cũng gia đình ép cưới. Đành rằng trẻ giục cưới là chuyện thường, nhưng cái cách ép uổng của Tiêu thì quá ngang ngược và nghẹt thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-665.html.]

 

Để bắt con gái về lấy chồng, bà ngại dùng đủ chiêu trò, kể cả giả bệnh, giả ngất. Lần Tiêu Ái lừa về, gia đình thậm chí nhận tiền sính lễ của nhà trai, còn hẹn sẵn là về sẽ kéo phường đăng ký kết hôn luôn.

 

Tiêu Ái xuống máy bay bao lâu lôi xềnh xệch phường, sợ quá xách vali chạy ngược trở , từ đó dám bén mảng về nữa.

 

Chỉ riêng chuyện đó thôi, những trong phòng bệnh xong thấy ngột ngạt , chứ đừng đến những chuyện đó.

 

Vậy mà Tiêu chẳng thấy sai ở , bà còn hùng hồn lý sự rằng thế là vì cho con.

 

"... Con cái hiểu chuyện thì cha nghĩ cho nó chứ. Con gái ba mươi tuổi đầu gả chồng thì là đồ thừa, thiên hạ tưởng vấn đề gì nên mới ế, gả cũng chẳng ai thèm rước!"

 

"Chậc, cũng may cái thằng Tiểu Lộ nó chê con Tiêu Ái nhà lớn tuổi, còn chịu cưới nó, tiền sính lễ đưa hẳn chừng ! thế rõ ràng là vì cho nó thôi, gả nhà họ Lộ thì ăn sung mặc sướng, chẳng lụng gì, mà nó vẫn chịu, cứ như hại nó bằng, thật chẳng hiểu nó nghĩ cái gì trong đầu nữa!"

 

Mẹ Tiêu thậm chí còn sang khuyên nhủ một gia đình khác cũng con gái trong phòng bệnh, bà vẻ từng trải : "Con gái nhà ông bà bao nhiêu tuổi ? cho mà , con gái là gả sớm, lúc trẻ là chọn , chứ đợi qua ba mươi là chọn đấy!"

 

Lúc bà câu , cô con gái nhà đang ngay cạnh đó, xong mặt liền đanh .

 

Thế nhưng Tiêu vốn là hạng sắc mặt, thấy cô gái vẻ vui, bà còn bồi thêm: "Cháu đừng vui, cô thế là vì cho cháu thôi. Giờ còn trẻ hiểu chuyện, đợi đến lúc già mới thấy hậu quả nó nghiêm trọng thế nào!"

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Cô gái đến mức nhịn nữa, trợn mắt , thẳng thừng đáp: "Bác là ai thế ạ? Nhà bác ở cạnh sông Hoàng Hà mà quản rộng thế? Cháu kết hôn , bao giờ kết hôn thì liên quan gì đến bác? Bác ham gả chồng thế thì bác ly hôn chồng bác tự gả thêm nữa ?"

 

Mẹ Tiêu: "..."

 

Mẹ Tiêu sang bố cô gái : "Này, con cái nhà ông bà kiểu gì thế? thế là ý đấy nhé!"

 

Cô gái trợn mắt, chẳng thèm nể nang: "Thôi bác ạ, ý của bác quý quá cháu dám nhận, cháu còn chẳng quen bác là ai cơ mà!"

 

 

 

 

Loading...