Tiêu Ái mỉm , nhẹ giọng đáp: "Cháu về sáng nay ạ."
Mấy bà hàng xóm ồ lên một tiếng, tò mò ngó nghiêng trong nhà: "Nhà cháu gì mà tiếng đổ vỡ ghê thế?"
"Dạ," Tiêu Ái thản nhiên đáp, "Cháu đang đập đồ đấy ạ."
Hàng xóm: "... Hả?"
Mấy bà hàng xóm bỗng thấy như hiểu tiếng Việt nữa. Cái gì mà "Cháu đang đập đồ"? Chẳng lẽ đúng như những gì họ đang nghĩ ?
Tiêu Ái mở hẳn cánh cửa , hỏi: "Các bác xem thử ạ?"
"Tiêu Ái!" Mẹ Tiêu gầm lên đầy giận dữ từ phía , giọng bà rít lên sắc lẹm.
muộn, Tiêu Ái phơi bày bộ cảnh tượng hỗn độn trong nhà mắt hàng xóm.
Mấy bà hàng xóm căn nhà tan hoang của nhà họ Tiêu mà lặng , hiểu chuyện gì đang xảy , cho đến khi thấy Tiêu Ái tiện tay gạt phăng thứ kệ giày xuống đất.
Nhìn động tác gạt đồ thuần thục của cô, họ hiểu nguyên nhân của đống đổ nát .
Lời Tiêu Ái là thật, những tiếng động họ thấy đúng là do cô đập phá mà .
Mọi đều cảm thấy thật thể tin nổi.
Phải rằng Tiêu Ái từ nhỏ là "con nhà " trong mắt khu phố . Cô chỉ xinh mà còn hiền lành, nhu mì, từ nhỏ đến lớn luôn lời cha , đúng chuẩn hình mẫu con cái mà ai cũng ao ước.
Vậy mà bây giờ, chính đứa trẻ ngoan ngoãn đang tự tay đập phá nhà ?
Không chỉ Tiêu khó chấp nhận, mà ngay cả những hàng xóm cũng thấy bàng hoàng, bán tín bán nghi.
"Tiêu Ái!"
Mẹ Tiêu kìm nữa, lao tới giật mạnh tay con gái, chất vấn: "Mày điên thật hả? Đập phá nhà thì ích gì cho mày hả?!"
Tiêu Ái đáp: "Vâng, đúng, đập phá nhà thì chẳng ích gì cho con cả, nhưng mà, con thấy vui."
Cô vung chân đá mạnh thùng rác, khiến nó bay văng tường, rác rưởi tung tóe khắp nơi, chiếc thùng lăn lóc sàn.
Tiêu Ái lộ vẻ mặt khoan khoái: " thế, càng đập con càng thấy vui!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-668.html.]
Mẹ Tiêu run rẩy chỉ tay cô, tức đến mức nên lời. Mấy bà hàng xóm ở cửa thấy bà mặt mày tái mét, trông như sắp ngất, vội vàng lao đỡ lấy.
"Tiêu Ái, cháu cái gì thế ..." Một bà hàng xóm ngập ngừng khuyên nhủ: "Dù chuyện gì thì cũng nên cố ý chọc giận cháu như thế chứ, bà lớn tuổi , lỡ mệnh hệ gì thì ?"
Tiêu Ái đáp: "Cháu cố ý chọc giận bà , cháu thật lòng đấy, cháu đang thấy vui."
Cô thẳng , ánh mắt rực cháy: "Sống ba mươi hai năm đời, bao giờ con thấy sảng khoái như lúc !"
Mẹ Tiêu chỉ tay cô quát: "Mày rõ ràng là cố ý chọc tức tao! Tức vì tao ép mày lấy chồng chứ gì! Mày tưởng mày thế thì tao sẽ thôi bắt mày cưới xin nữa chắc?"
Bà lạnh: "Mày mơ ! Tao cho mày , chừng nào tao còn sống, mày đừng hòng thoát khỏi việc lấy chồng! Mày xem đứa con gái nhà t.ử tế nào mà lấy chồng ? Tao thấy mày càng học cao đầu óc càng hỏng , thế ngày xưa tao chẳng cho mày học đại học gì!"
Những mặt ở đó đều sang Tiêu Ái.
Tiêu Ái gì, chỉ bình thản liếc một cái, tiếp tục đập phá bất cứ thứ gì trong tầm tay. Sau khi đập xong, cô thở hắt một , bao nhiêu u uất tích tụ vì những lời lẽ của đều theo đó mà tan biến hết.
Cô lúc mặt xanh mét, : "Vậy nên, nếu màng đến suy nghĩ của con, cứ khăng khăng ép con theo ý , thì tại con quan tâm đến cảm nhận của chứ?"
Cô nhạt: "Từ giờ trở , cái nhà con thích đập là đập, thích đốt là đốt, ngày con nổi hứng châm lửa thiêu rụi cả cái nhà cũng nên!"
Lời đe dọa thực sự khiến Tiêu chấn động mạnh. Bà con gái bằng ánh mắt kinh hoàng, đồng t.ử co rụt .
"Mày điên thật ! Đây cũng là nhà của mày mà!" Bà gào lên.
Tiêu Ái: " thế, chính vì là nhà con nên con mới thích đập thì đập, chứ nhà khác con dám!"
Mẹ Tiêu: "..."
Bà tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ, may mà hàng xóm đỡ kịp.
"Chậc," hàng xóm thở dài: "Tiêu Ái , cháu thế thì..."
Tiêu Ái đang nhắm nghiền mắt đó, trong lòng thoáng chút d.a.o động, nhưng cô nhanh ch.óng gạt những cảm xúc phức tạp .
"Bác La, nếu thể, cháu cũng ." Cô lên tiếng: " cháu càng nhường nhịn, cháu càng lấn tới. Lần bà còn chẳng thèm hỏi ý kiến cháu tự ý định đoạt hôn sự với nhà ."
Nghĩ chuyện đó, cô vẫn thấy thật nực : "Mọi tưởng tượng nổi , đó là đám cưới của cháu, mà đó một ai báo cho cháu cả. Mãi đến khi xuống máy bay cháu mới ngã ngửa là hôm nay lấy chồng."
Ánh Trăng Dẫn Lối