Cô cảm thấy chính cô Trì tiếp thêm sức mạnh cho , khiến cô nhận rằng điên cuồng và cha im lặng dường như cũng đáng sợ đến thế.
Hơn nữa, khi chuyện với cô Trì, cô thực sự thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Cô Trì... thực sự thần kỳ.
Tiêu Ái nghĩ thầm.
" ," cô nhớ một chuyện, Trần Đông: "Đêm nay phiền ."
Nói đến chuyện đêm nay, vẻ mặt Trần Đông chút phức tạp, ngập ngừng: "Mẹ cô chắc đến mức thế chứ? Dù cô cũng là con gái ruột của bà , bà thể để khác..."
Anh nỡ thốt hai chữ " nhục" – Tiêu Ái kể hết chuyện cho khi nhờ giúp đỡ.
"Để ép lấy chồng, giờ bà chuyện gì cũng thấy lạ nữa." Tiêu Ái tiếp: "Hơn nữa, chuyện là cô Trì tính , thể nào sai ."
Cô đặt niềm tin tuyệt đối Trì Vãn.
"Vậy nên, đêm nay phiền canh chừng trong phòng nhé!" Cô Trần Đông.
Trần Đông lập tức đồng ý: "Cô yên tâm, cứ giao cho ."
...
Mẹ Tiêu ngất lâu, mười phút bà tỉnh . Vừa thấy Tiêu Ái cạnh, vẻ mặt bà lập tức trở nên giận dữ.
"Mẹ tỉnh ." Tiêu Ái bà , : "Bố ở phòng bệnh nào, để con thăm."
Mẹ Tiêu dậy, giọng mỉa mai: "Mày mà cũng còn nhớ đến bố mày cơ , tao tưởng mày quẳng ông đầu chứ... Bố mày ốm nặng, tao bảo mày từ nửa tháng mà giờ mày mới chịu về! Cái đồ con gái bất hiếu, lương tâm!"
Tiêu Ái mặt cảm xúc đáp: "Nếu vì nào con về cũng ép cưới thì con chẳng sợ dám về. Mẹ mà còn thế nữa là con tỉnh D ngay bây giờ đấy!"
Mẹ Tiêu: "..."
là cứng lông cứng cánh , thèm lời nữa mà còn đe dọa bà . Trước đây Tiêu Ái dám chuyện kiểu đó.
Nghĩ đến đây, mặt Tiêu tối sầm .
"Được , để tao đưa mày ." Bà dậy, hậm hực .
Tiêu Ái cũng dậy theo, vẻ mặt bình thản, ảnh hưởng bởi thái độ của . Điều càng khiến Tiêu bực bội hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-670.html.]
Dường như thất vọng về cô con gái , đường đến bệnh viện, Tiêu lời nào, chỉ thỉnh thoảng liếc Tiêu Ái bằng ánh mắt kỳ quái, rõ đang toan tính điều gì.
Tiêu Ái phớt lờ cái đó, nhưng trong lòng cô cũng sự chuẩn .
"Cái bạn của mày ?" Mẹ Tiêu chợt nhận Trần Đông cùng, ánh mắt lóe lên một tia khác lạ, bà hỏi.
Tiêu Ái hờ hững đáp: "Chắc dạo quanh đây thôi."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Mẹ Tiêu nhíu mày: "Là bạn bè kiểu gì mà thèm thăm bố mày lấy một câu? Xem cái mắt của mày cũng chẳng ."
Tiêu Ái im lặng, Tiêu lườm cô một cái cũng gì thêm.
Hai con lặng lẽ tới phòng bệnh của bố Tiêu. Ông suy thận, may mà mới ở giai đoạn nhẹ, hiện tại sức khỏe định nhờ chạy thận định kỳ, nhưng vẫn cần viện theo dõi.
Thấy Tiêu Ái, bố Tiêu tỏ khá vui mừng, còn cô ông với tâm trạng phức tạp.
Những khác trong phòng bệnh tò mò Tiêu Ái, vì suốt thời gian qua họ quá quen với việc Tiêu mắng nhiếc con gái bất hiếu. Giờ đây họ mới tận mắt thấy "nhân vật chính".
Tiêu Ái đến bên giường, hỏi thăm: "Bố, bố thấy trong thế nào ?"
"Khá hơn , bố thấy khỏe lắm!" Bố Tiêu đáp. Ông biểu cảm của hai con ngập ngừng hỏi Tiêu Ái: "Con cãi với ?"
Mẹ Tiêu nhắc tới chuyện đó liền nghĩ ngay đến căn nhà tan hoang, huyết áp lập tức tăng vọt.
"Ông hỏi đứa con gái ngoan của ông xem nó cái gì!" Bà chỉ tay Tiêu Ái: "Biết thế ngày xưa bóp c.h.ế.t nó cho , đỡ ... Á!"
Lời dứt, Tiêu hét lên kinh hãi.
Bà Tiêu Ái cầm cốc nước đập mạnh xuống đất, lắp bắp hỏi: "Mày... mày cái gì thế?"
Tiêu Ái: "Con đang nổi điên đấy, thấy ? Vì những lời con thấy khó chịu."
Cô nhớ lời cô Trì dặn, nếu thế nào là "nổi điên", thì cứ hễ lúc nào thấy cha điều gì khiến tức giận, hãy cầm lấy đồ vật quanh đó mà đập phá.
"... Cô để họ dắt mũi, cô thể hiện thái độ hài lòng của . Sự im lặng chỉ khiến cha cô thêm đắc thắng và cho rằng họ luôn đúng." Trì Vãn với cô như .
Tiêu Ái thấy lẽ ngốc, nhưng vì sự giáo d.ụ.c từ nhỏ nên cô luôn theo lời khác chỉ bảo. Vì , hiện tại Tiêu lời khó , cô liền đập đồ.
Phải thừa nhận rằng, vẻ mặt bực bội của , Tiêu Ái cảm thấy một sự sảng khoái từng . Nói đúng hơn, kể từ khi bắt đầu đập phá ở nhà, trong lòng cô như một chiếc công tắc nào đó bật mở.