Tiêu Ái kìm tiếng hét kinh hoàng, cô hoảng sợ kêu lên: "Không, ! là ai hết, đừng chạm ! Cút !"
Cô dốc hết sức bình sinh đẩy gã đàn ông , nhưng sức vóc của phụ nữ địch đàn ông. Sự kháng cự của cô đối với chẳng khác nào kiến cỏ lay cổ thụ, cô thể nhúc nhích .
Trong cơn hoảng loạn, Tiêu Ái đột ngột dùng đầu gối thúc mạnh lên phía .
Ngay đó, kèm theo tiếng kêu t.h.ả.m thiết của gã đàn ông, cô lăn vội khỏi giường, bò lồm cồm chạy về phía cửa.
Vừa đến nơi, cô điên cuồng vặn tay nắm cửa, nhưng dù dùng bao nhiêu sức lực, cánh cửa vẫn trơ hề nhúc nhích.
Khoảnh khắc đó, lòng Tiêu Ái lạnh toát, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu khiến cả cô run rẩy ngừng.
"Mày chạy ?" Sau lưng cô vang lên tiếng nhạo báng của gã đàn ông: "Đừng mơ, mày khóa trái cửa từ bên ngoài !"
Tiêu Ái xoay , lưng tựa c.h.ặ.t cánh cửa, đôi mắt trừng trừng bóng trong bóng tối.
"Không thể nào, sẽ thế!" Cô như để tự trấn an : "Bà lý do gì để , là con gái ruột của bà mà!"
Gã đàn ông nhún vai: "Tại mày lời bà thôi. Bà bảo mày lấy chồng mày chịu, thì bà nghĩ cách khác chứ ?"
Hắn bước xuống giường, tiếp: "Đừng vùng vẫy nữa, cửa khóa , mày thoát ... Dù đêm nay cũng là đêm tân hôn của chúng , tao cũng thô lỗ quá. Mày tự giác đây, hoặc là tao dùng biện pháp mạnh đấy."
Tiêu Ái: "... Anh đừng đây, cấm chạm ! Nếu dám gì, sẽ kiện tội h.i.ế.p dâm!"
Gã đàn ông đột nhiên phá lên sằng sặc, dường như thấy lời Tiêu Ái nực .
"Hiếp dâm?" Hắn nhạo: "Được thôi, qua đêm nay mày cứ việc báo cảnh sát , để cho cả thiên hạ mày tao nhục... Mày kiện tao thì ? Mẹ mày sẽ để mày thế , bà còn đang mong tao cưới mày kìa!"
Hắn tiến về phía Tiêu Ái: "Ngoan ngoãn thì tao còn nhẹ nhàng, còn nếu cứ bướng bỉnh thì đừng trách tao thô bạo!"
Vừa , chộp lấy tay Tiêu Ái, thô bạo ném cô lên giường lao xé quần áo cô.
Giây phút đó, dù chuẩn tâm lý từ , nỗi sợ hãi tột cùng vẫn bủa vây lấy Tiêu Ái. Cô sức phản kháng hét lớn: "Trần Đông! Trần Đông cứu với!"
Ngay lập tức, áp lực Tiêu Ái biến mất. Một bóng từ trong tủ quần áo lao , lôi tuột gã đàn ông xuống đất, tiếng đ.ấ.m đá vang lên liên hồi trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-675.html.]
Tiêu Ái dậy giường, vội vàng kéo áo quần bật đèn lên.
Phanh!
Dưới ánh đèn sáng choang, Trần Đông đang giận dữ đ.ấ.m gục gã đàn ông xuống sàn. Sau đó lấy sợi dây thừng chuẩn sẵn, trói nghiến , tháo tất của nhét c.h.ặ.t miệng .
Làm xong việc, sang Tiêu Ái giường, lo lắng hỏi: "Tiêu Ái, cô chứ?"
Sắc mặt Tiêu Ái trắng bệch, còn một giọt m.á.u, gương mặt vẫn hết bàng hoàng.
Nghe Trần Đông hỏi, cô mất một lúc mới định thần , lắc đầu : " , ..."
Nhìn bộ dạng của cô, Trần Đông thấy xót xa vô cùng. Anh sang gã đàn ông đang đất, cơn giận bùng lên, bồi thêm cho một cái đá thật mạnh.
"Đồ khốn!" Anh nghiến răng mắng.
Tiêu Ái chỉnh đốn trang phục bước xuống giường, tới mặt gã đàn ông đang trói, từ cao xuống.
Mẹ cô thậm chí còn nghĩ chiêu để kẻ khác nhục con gái , Tiêu Ái cứ ngỡ bà sẽ chọn một gã đàn ông ưu tú cỡ nào, hóa cũng chỉ là một hạng tướng mạo tầm thường, chẳng thấy một điểm nào.
nghĩ cũng đúng, hạng thể đồng ý cái chuyện đồi bại với Tiêu thì thể là t.ử tế .
"... Tiêu Ái, giờ tính đây?" Trần Đông cô, tiện chân đá thêm một cái nữa: "Xử lý gã thế nào?"
Tiêu Ái bằng ánh mắt lạnh lẽo, thản nhiên đáp: "Báo cảnh sát ."
Nghe thấy thế, gã đàn ông đang nhét tất trong miệng trừng lớn mắt, ú ớ định gì đó nhưng chẳng ai thèm màng đến.
Trần Đông lập tức gọi điện báo cảnh sát. Sau khi trình bày sự việc, phía cảnh sát nhanh ch.óng cử tới hiện trường.
Mẹ Tiêu đang ở trong phòng đương nhiên hề chuyện gì. Mãi cho đến khi tiếng gõ cửa dồn dập, bà mở cửa và thấy mấy cảnh sát đó, bà mới ngơ ngác hiểu chuyện gì.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"... Các đồng chí cảnh sát, tìm nhầm nhà ?" Bà ngơ ngác hỏi.