...
Giọng của Tiểu Lộ vang lên rõ mồn một từ chiếc điện thoại tay Tiêu Ái. Những thông tin trong đoạn ghi âm khiến các cảnh sát cũng rùng , ánh mắt họ Tiêu giờ đây đầy vẻ ghê tởm.
Mẹ Tiêu lúc c.h.ế.t lặng. Bà ngờ Tiêu Ái ghi âm chuyện.
Bà lộ vẻ hung ác, lao tới định cướp điện thoại của Tiêu Ái: "Đưa cái đó đây cho tao!"
Tiêu Ái nhanh chân lùi , đưa điện thoại cho cảnh sát: "Thưa các đồng chí, đoạn ghi âm đủ để chứng minh gã mưu đồ cưỡng bức chứ? Có thể định tội ạ?"
Cảnh sát rõ mười mươi sự việc xảy với Tiêu Ái. Họ cô bằng ánh mắt thương cảm, gật đầu : "Nếu xác định đoạn ghi âm là thật, dấu hiệu cắt ghép thì đủ bằng chứng."
Đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của Tiêu Ái lúc mới giãn đôi chút: "Vậy thì quá."
"... Đưa cái đó cho !" Mẹ Tiêu cướp từ tay con gái liền sang nài nỉ cảnh sát, bà cố nặn một nụ gượng gạo.
"Các đồng chí cảnh sát ơi, con gái nó đùa đấy mà, h.i.ế.p d.ă.m gì , là vợ chồng sắp cưới đùa giỡn thôi." Bà thở dốc, rõ ràng là đang tức điên lên nhưng vẫn cố vẻ niềm nở: "Vậy nên, cái điện thoại đó cho xin ạ?"
Anh cảnh sát bà , lạnh lùng cho điện thoại túi đựng chứng cứ: "Xin bà, đây là chứng cứ quan trọng của vụ án, chúng thể giao cho bà !"
Nữ cảnh sát cũng mỉm nhưng giọng điệu vô cùng nghiêm nghị: "Bà Miêu, từ nãy đến giờ bà liên tục cản trở chúng nhiệm vụ. Nếu bà còn tiếp tục hành vi , chúng buộc bắt giữ bà về tội gây rối trật tự và cản trở thi hành công vụ."
"..." Mẹ Tiêu như nghẹn họng, vội lùi vài bước: "Đừng bừa, cản trở gì !"
Cảnh sát thèm để ý đến bà nữa, họ sang Tiêu Ái: "Vụ mời cô về đồn để bản tường trình!"
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Bà Miêu cũng cùng." Nữ cảnh sát bổ sung thêm.
Mẹ Tiêu trợn mắt, gào lên: "Tại ?"
Nữ cảnh sát đáp: "Vì bà cũng là liên quan. Nếu đây thực sự là một vụ cưỡng bức mưu đồ từ , thì bà chính là đồng phạm."
Mẹ Tiêu hốt hoảng, lớn tiếng cự tuyệt: "Đồng phạm cái gì? Cưỡng bức cái gì?! Đây là chuyện riêng của nhà , liên quan gì đến cảnh sát các ?"
dù bà gì nữa, vụ việc vi phạm pháp luật, thể lấy cái mác "chuyện gia đình" để lấp l.i.ế.m . Cuối cùng, cả bà , Tiêu Ái, Trần Đông và gã đàn ông tên Lộ Hỉ đều đưa về đồn cảnh sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-677.html.]
Lúc họ , bà hàng xóm bên cạnh thấy động tĩnh liền thò đầu xem. Thấy một đoàn , còn cả cảnh sát, bà khỏi ngơ ngác.
"... Bà Tú Chi, Tiêu Ái, chuyện gì thế ?" Bà ngập ngừng hỏi, mắt ngừng liếc mấy cảnh sát, dừng ở Tiểu Lộ đang còng tay.
Nhìn đội hình , bà cũng đoán nhà họ Tiêu xảy chuyện lớn.
Đối mặt với hàng xóm, Tiêu thấy vô cùng hổ, định dối để lấp l.i.ế.m: "À, cái là, thực là..."
Bà kịp hết câu, Tiêu Ái thản nhiên lên tiếng: "Mẹ cháu thuê tới cưỡng bức cháu, nên cháu báo cảnh sát ạ!"
Hàng xóm: "..."
Mẹ Tiêu: "..."
Bà hàng xóm há hốc mồm kinh ngạc, Tiêu bằng ánh mắt khác. Mẹ Tiêu giận dữ con gái: "Tiêu Ái, mày nhăng cuội cái gì thế?"
Tiêu Ái đáp trả: "Con nhăng cuội , các đồng chí cảnh sát là rõ nhất!"
Mẹ Tiêu hạ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi: "Chuyện như thế mà mày cũng dám rêu rao ngoài ? Mày thấy hổ ?"
Tiêu Ái lạnh, ánh mắt sắc lẹm bà : "Mẹ dám chuyện đồi bại đó, tại con sợ hổ? Hơn nữa, nếu mất mặt thì cũng là mất mặt, con là hại, tại con thấy hổ?"
"..." Mẹ Tiêu tức đến nổ đom đóm mắt: "Biết thế ngày xưa tao bóp c.h.ế.t mày từ lúc mới đẻ cho , đỡ để mày sống mà chọc tức tao thế ."
Tiêu Ái bình thản bà , đáp : "Nếu thể chọn lựa, con cũng chẳng con của ! Con nghĩ, dù sinh trong một gia đình nghèo khó nhất, vẫn còn hạnh phúc hơn vạn con gái của ."
Nghe thấy thế, Tiêu sững sờ kinh ngạc, dường như thể tin nổi con gái thể những lời như .
Ngày hôm là ba mươi Tết. Khi Tiêu Ái nhận điều , cô đang lấy lời khai tại cục cảnh sát.
Dạo gần đây cô luôn những chuyện vụn vặt phiền lòng nên chẳng hề để ý năm mới đến. Chỉ đến khi thấy cuốn lịch đặt bàn của các chiến sĩ cảnh sát, cô mới bừng tỉnh: "À, hóa hôm nay là đêm giao thừa."