Mẹ Tiêu nhướng mày hỏi vặn : "Tại tìm nó?"
Bố Tiêu: "..."
Bố Tiêu im lặng vài giây, dường như đang đấu tranh tâm lý nên thế nào.
lúc đó, Lộ bên cạnh mỉa mai: "Bà tưởng bà đây là nhờ ? Con gái bà tuy đồng ý hòa giải, nhưng cái đó là điều kiện cả đấy!"
"Còn điều kiện là gì á?" Mẹ Lộ kéo dài giọng, Tiêu bằng vẻ mặt châm chọc.
Cái đó khiến Tiêu linh cảm thấy điều gì đó chẳng lành. Quả nhiên, giây tiếp theo bà Lộ : "Điều kiện để con gái bà đồng ý hòa giải là ông bà từ nay về phép tìm nó nữa!"
Mẹ Tiêu sững sờ, bà sang chất vấn chồng: "Bà thật ? Điều kiện của Tiêu Ái đúng là thế ?"
Bố Tiêu khổ gật đầu: "Phải, đó là điều kiện của nó. hứa với nó là và bà sẽ tìm nó nữa! Cứ coi như chúng liên quan gì đến ."
"Sao ông thể đồng ý điều kiện đó?" Mẹ Tiêu rít lên.
Bố Tiêu đáp: " còn cách nào khác ? Nếu đồng ý, nó sẽ để bà tù... Bà thấy vẻ mặt của nó lúc đó , sắt đá vô cùng, chịu nhượng bộ một chút nào. Nó thực sự quyết tâm để bà tù đấy."
Mẹ Tiêu thở dốc, bà dường như thể chấp nhận nổi sự thật , nghiến răng : "Đồng ý thì ? là ruột nó, chẳng lẽ nó thực sự dám bỏ mặc chúng !"
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Thôi bà nội," Lộ lên tiếng, giọng khinh bỉ, "Với những gì bà , chẳng ai như bà . khuyên bà đừng rước nhục nữa."
Mẹ Tiêu trừng mắt: "Bà câm miệng cho ! Chuyện chung quy cũng tại con trai bà vô dụng, to xác thế mà trị nổi một đứa con gái. Nếu đêm đó nó xong chuyện thì đến nông nỗi ?"
Mẹ Lộ giận quá hóa : "Bà đổ cho con trai ? còn tính sổ với bà đấy. Lúc đầu bà thề thốt bảo , như bà chủ con gái bà bằng, kết quả thì ? Nó suýt tống bà tù! Nếu ở đây dàn xếp thì giờ bà vẫn còn trong đó mà bóc lịch đấy!"
Mẹ Tiêu: "Hừ, vẫn là con trai bà kém cỏi!"
Mẹ Lộ: "Bà dám con trai nữa xem? Đồ mụ già khốn khiếp..."
Cứ thế, hai "thông gia hụt" vốn dĩ thiết bỗng chốc trở mặt thành thù. Họ c.h.ử.i bới lao xâu xé ngay cửa cục cảnh sát. Người giật tóc, kẻ cào mặt, đ.á.n.h vô cùng kịch liệt.
Mười phút , cả hai gia đình bước khỏi cục cảnh sát bên trong.
Cũng may cả hai bên đều hòa giải nhanh ch.óng vì họ quá sợ cái đồn cảnh sát . Sau khi các chiến sĩ cảnh sát giáo huấn cho một trận tơi bời, họ mới thả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-682.html.]
Lần , bố Tiêu và nhà họ Lộ canh chừng kỹ Tiêu và Lộ, để hai bà cơ hội xung đột nữa. Cả hai nhà mới thuận lợi rời , ai về nhà nấy.
Trên đường về, Tiêu ngớt lời c.h.ử.i rủa Lộ, nhưng cơn thịnh nộ đó chỉ kéo dài đến khi bà về tới khu chung cư.
Vừa bước khu, Tiêu cảm thấy khí gì đó là lạ. Mọi bà với ánh mắt khác, hễ thấy bà từ xa là họ xì xào bàn tán.
"... cứ cảm thấy đang ?" Bà nghi ngờ hỏi chồng, "Có họ đang bàn tán về ? Không lẽ họ tù?"
Nghĩ đến đây, Tiêu thấy nghẹt thở. Với một coi trọng sĩ diện như bà , sự thật chẳng khác nào trời sập.
Bố Tiêu: "... Về nhà ."
Hai vợ chồng rảo bước về nhà. Vừa cửa, Tiêu sốt sắng hỏi: "Ông mau, cả khu đều chuyện bắt ?"
"Mà họ ?" Bà tự suy diễn chốt hạ: "Chắc chắn là bà Hoàng Quyên hàng xóm! Đêm đó lúc cảnh sát đưa chắc chắn bà thấy, bà rêu rao khắp nơi chứ gì!"
Nói đoạn, Tiêu xắn tay áo định lao ngoài tính sổ với hàng xóm.
"Thôi !" Bố Tiêu giữ bà , mệt mỏi : "Bà đừng quậy nữa. Giờ nhà là trò cho cả huyện , bà còn định trò thêm bao nhiêu nữa mới lòng?"
Mẹ Tiêu trợn mắt: "Sao nhà thành trò ?"
Bố Tiêu: "... Chuyện bà và nhà họ Lộ truyền khắp huyện . Giờ ai cũng bà Miêu Tú Chi vì ép con gái lấy chồng mà để một thằng đàn ông lạ mặt cưỡng bức chính con ruột !"
Khi đến hai chữ "cưỡng bức", bố Tiêu dường như cảm thấy nhục nhã, ông mặt chỗ khác.
"Cái... cả huyện đều ?" Mẹ Tiêu bàng hoàng, "Sao họ ?"
Bố Tiêu: "Tóm là ai cũng . Giờ bà mà ngoài gây gổ nữa thì nhà thực sự nổi danh luôn đấy!"
Mẹ Tiêu: "..."
Bà thất thần xuống ghế sofa. Một lúc , bà ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiên định như hạ quyết tâm: "Không , chúng tìm Tiêu Ái!"