Vừa Huấn Vừa Sủng Thô Hán Cấm Dục Nuông Chiều Vợ Yêu - Chương 596: Sự lạnh lùng của mẹ chồng

Cập nhật lúc: 2026-04-06 02:15:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không một tiếng trả lời.

Y tá Liễu Nguyệt Quý thực sự cạn lời. Đêm nay chỉ duy nhất một sản phụ sinh con, đang ngủ say sưa cửa chắc chắn là nhà của cô . Cô lặng lẽ bước đến bên chiếc ghế dài, lay mạnh: “Người nhà Trương Mạch Miêu! Tỉnh dậy ! Con dâu bà sinh , khỏi phòng sinh kìa!”

Trương Tú Phân đang ngủ ngon lành, đ.á.n.h thức thì chép miệng, lật định ngủ tiếp. Liễu Nguyệt Quý hình: “...”

Lại là bà lão ? Đã đến đây mấy nhỉ? Rốt cuộc bà bao nhiêu cô con dâu ? Nhìn Trương Mạch Miêu đang xanh xao giường bệnh phía , y tá đành sức lay tỉnh bà một nữa.

“Dậy bà ơi! Con dâu bà sinh xong !”

Trương Tú Phân lúc mới lờ đờ tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn mụ mị, câu đầu tiên thốt là: “Hả? Sinh ? Trai gái?”

Nghe thấy chồng mở mắt hỏi giới tính, một giọt nước mắt tủi lăn dài gò má đang nhắm nghiền của Trương Mạch Miêu. Tại ... tại là con gái chứ!

Vừa là bé gái, sắc mặt Trương Tú Phân lập tức đổi, bà bĩu môi lầm bầm đầy vẻ ghét bỏ: “Làm ầm ĩ cả buổi trời, cuối cùng tòi một đứa vịt giời. Chẳng thằng hai nó mù quáng lăn lộn cái gì nữa.”

Trương Mạch Miêu lúc cực kỳ nhạy cảm, dù chồng nhỏ nhưng cô vẫn rõ mồn một. Nước mắt trào càng dữ dội hơn.

Y tá Liễu Nguyệt Quý thấy liền lên tiếng nhắc nhở: “Sản phụ mới sinh xong, tâm lý yếu lắm, nhé!” Nói , cô đẩy giường bệnh đưa Trương Mạch Miêu về phòng, quên gọi Trương Tú Phân theo.

Trương Tú Phân đến bệnh viện vội vàng nên chẳng chuẩn gì. Trương Mạch Miêu vẫn mặc bộ quần áo từ ngày hôm qua, khi sinh xong thì dính đầy nước ối, bẩn thỉu và khó chịu vô cùng. Cô yếu ớt lên tiếng: “Mẹ, con bộ quần áo khác.”

Trương Tú Phân đang bận dỗ dành đứa cháu nội chào đời, gắt gỏng đáp: “Không thấy đang bận ?”

Trương Mạch Miêu đỏ hoe mắt: “Mẹ, quần áo con bẩn hết , bốc mùi khó chịu lắm, mà mặc tiếp ?”

Trương Tú Phân ngẩng đầu lên, trừng mắt: “Mặc thế nào ? Cô chẳng đang mặc đấy thôi! Hơn nữa, lấy đồ mà , mang theo cái gì .”

Trương Mạch Miêu sững sờ: “Mẹ... đến chăm con mà mang theo bộ đồ nào ?”

Trương Tú Phân trợn trắng mắt: “ nợ cô chắc!”

Đứa bé trong lòng bà bắt đầu ngặt nghẽo, Trương Tú Phân đứa trẻ, trong mắt thoáng hiện lên chút đành lòng nhưng miệng vẫn cay nghiệt: “Mày đúng là cái thứ khổ mệnh, hửng sáng đòi đời, cả đời chắc chỉ nước lụng vất vả như con trâu già thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-huan-vua-sung-tho-han-cam-duc-nuong-chieu-vo-yeu/chuong-596-su-lanh-lung-cua-me-chong.html.]

Năm 1973 là năm Quý Sửu, đứa bé cầm tinh con Trâu.

Trương Mạch Miêu thì mặt mày xám xịt: “Mẹ, thời đại nào , bớt mấy cái trò mê tín phong kiến đó !” Dù là con gái nhưng cũng là khúc ruột cô mang nặng đẻ đau suốt chín tháng mười ngày, cô cho phép ai nguyền rủa con như thế.

Trương Tú Phân mím môi: “Cô cái mặt cô dài như mặt lừa kìa, cô cũng chẳng khá khẩm hơn . Hai con cô cộng đúng là kiếp trâu ngựa, chẳng ai hưởng cả!”

Bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh vốn là bản tính của Trương Tú Phân. Thấy con dâu mắng đến mức đỏ bừng mặt nên lời, bà đắc ý vô cùng. Loại như vợ thằng hai mà cũng đòi tôn trọng bà ? Nếu vì ông cụ bắt ép, bà còn lâu mới thèm đến đây chăm sóc.

Nga

Y tá Liễu Nguyệt Quý cầm xấp hóa đơn bước , lập tức nhăn mặt vì mùi khó chịu trong phòng. Cô ngay là do bà lão chịu rửa cho sản phụ.

“Người nhà Trương Mạch Miêu, sản phụ sinh xong, cho cô bộ đồ sạch sẽ?”

Sắc mặt Trương Tú Phân cứng đờ, bà mấp máy môi nhưng thốt lời nào, trong lòng thầm mắng y tá bệnh viện mà quản rộng thế.

Thấy bà phản ứng, Liễu Nguyệt Quý cũng chẳng buồn thêm, cô mở tờ hóa đơn : “Người nhà đóng viện phí , tổng cộng là ba đồng sáu hào.”

Trương Tú Phân nhíu mày: “Hôm qua chẳng đóng ? Sao giờ đóng nữa?”

Liễu Nguyệt Quý lật tờ hóa đơn: “Hôm qua là phí phẫu thuật năm đồng. Còn đây là chi phí viện và t.h.u.ố.c men phát sinh ngày hôm nay.”

Trương Tú Phân bĩu môi: “Đóng muộn một chút ?”

Liễu Nguyệt Quý cạn lời, chỉ ba đồng sáu hào mà cũng kỳ kèo. Nhà họ Lý đúng là kỳ quặc. “Được , nhưng buổi trưa đóng xong. Chiều nay sản phụ thể xuất viện , thanh toán hết mới về.”

Dặn dò xong, Liễu Nguyệt Quý để hóa đơn rời . Trương Tú Phân cũng thấy sốt ruột, tiếng của đứa trẻ phát bực.

“Vợ thằng hai, giờ về lấy quần áo và tiền viện phí cho cô.”

Trương Mạch Miêu gật đầu, đón lấy đứa con đang quấy: “Quần áo của con ở trong tủ phòng ngủ, cứ lấy bộ cùng là .” Cô bây giờ chỉ mong bộ đồ bẩn thỉu càng sớm càng .

Trương Tú Phân gật đầu thẳng. Lúc vẫn đến bảy giờ sáng, bà tính bụng về nhà còn kịp đ.á.n.h thêm một giấc nữa... Cuối cùng, Trương Mạch Miêu một ôm con chờ đợi mòn mỏi ở bệnh viện suốt cả một buổi sáng.

 

 

Loading...