“Xin nhé, chồng chăm con còn thành thạo hơn nhiều.”
Nói xong, cô cố ý Vương Tuyết từ đầu đến chân với vẻ mặt đầy ẩn ý: “Cho nên, chị Vương , phiền chị nhọc lòng bụng như . Chị cũng đừng đem... ừm, cái kinh nghiệm thất bại của áp đặt lên . Dù thì, chúng khác nhiều lắm~”
Cô chính là cố ý đấy, cô một tràng dài như để cho Vương Tuyết tức c.h.ế.t thì thôi!
Mặt Vương Tuyết tức đến chuyển từ xanh sang trắng, đây rõ ràng là đang chế nhạo cô ! Chế nhạo cô một cuộc hôn nhân đổ vỡ? Chế nhạo những kinh nghiệm nực ? Chế nhạo cả thủ đoạn châm ngòi ly gián vụng về của cô ?
“Cô đắc ý cái gì chứ?”
Hứa Trán Phóng giơ bàn tay đang đan c.h.ặ.t mười ngón với chồng lên, nhướng mày: “Hửm? đắc ý ~ Có một chồng trong mắt chỉ , một đứa con trai ngoan ngoãn hiểu chuyện, đó chẳng qua là chuyện bình thường thôi mà. Có gì đáng để đắc ý cơ chứ?”
Vương Tuyết tức đến mức nắm c.h.ặ.t lấy cái túi vải : “Bố là Vương Đông Lâm, là Cục trưởng Cục Nông nghiệp đấy! Cô dám chế nhạo ?”
Lý Anh Thái lập tức kéo cô vợ nhỏ lưng bảo vệ, ánh mắt lạnh lẽo thẳng Vương Tuyết: “Chị Vương, chị điên ?”
Vương Tuyết nghẹn lời: “...” Rốt cuộc là ai điên cơ chứ?!
Hứa Trán Phóng nhẹ nhàng đẩy đàn ông đang che chắn mặt , thản nhiên : “Bố cô dù là Ngọc Hoàng Đại Đế thì cũng vô dụng thôi. Thiên t.ử phạm pháp còn chịu tội như dân thường nữa là? Bố cô mà cô ở bên ngoài cậy thế ức h.i.ế.p khác, liệu ông giúp cô ? tin ! Cục trưởng Vương trông vẻ là một chính trực mà.”
lúc đó, Vương Đông Lâm với khuôn mặt xám xịt từ đằng xa tới, ông bước nhanh đến túm lấy tay Vương Tuyết, quát khẽ: “Con đang cái trò gì thế ?!”
Vương Tuyết sợ đến ngây : “Bố... bố ở đây?”
Nếu ông tình cờ ngang qua thấy cảnh , thì còn chẳng con gái mượn danh nghĩa của bố để càn bậy như thế!
“Tiểu Lý, Tiểu Hứa, thật xin hai cháu. Con gái chú vì chịu kích động quá lớn khi ly hôn nên đầu óc chút bình thường .”
Vương Tuyết kinh ngạc thốt lên: “Bố! Ai bình thường cơ? Con bình thường mà!”
Phớt lờ lời phản kháng của con gái, Hứa Trán Phóng mỉm gật đầu với Vương Đông Lâm: “Không chú Vương, cháu và nhà cháu đều hiểu mà~ Chú yên tâm, chúng cháu sẽ để bụng những lời chị Vương .”
Cô sang chồng, giả vờ thở dài tiếc nuối: “Hóa là bệnh , trong lòng chị chắc cũng chẳng dễ chịu gì. Chẳng trách chị những lời kỳ quái, cứ châm ngòi tình cảm vợ chồng cháu, haiz, hóa là vì . Thật chị Vương cũng đáng thương lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-huan-vua-sung-tho-han-cam-duc-nuong-chieu-vo-yeu/chuong-822-gay-ong-dap-lung-ong.html.]
Lý Anh Thái khuôn mặt đầy vẻ "diễn sâu" của cô vợ nhỏ, khẽ nhếch môi phụ họa: “Ừm.”
Hứa Trán Phóng lắc lắc tay : “Vậy ơi, chúng cứ thông cảm cho chị Vương , đừng chấp nhặt với bệnh gì.”
Lý Anh Thái gật đầu: “Được, lời em.”
Vương Đông Lâm thấy Vương Tuyết định châm ngòi ly gián vợ chồng ngay mặt, cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt. Đây rõ ràng là tiểu tam phá hoại gia đình khác ?! Cái mặt già của ông sắp con gái bôi tro trát trấu hết !
“Nó gì thì các cháu bỏ qua cho, đừng chấp nhặt với một đang phát bệnh.” Vương Đông Lâm vội vàng : “Hôm khác đợi nó tỉnh táo , chú sẽ bắt nó đến nhà xin các cháu đàng hoàng.”
Màn tung hứng của hai vợ chồng Hứa Trán Phóng đóng đinh Vương Tuyết cái mác “ điên”, khiến cô tức đến nổ đom đóm mắt.
“Thông cảm? cần cô thông cảm chắc? bình thường!” Cô vùng vằng thoát khỏi tay bố : “Bố! Bố buông con ! Con bệnh!”
Sắc mặt Vương Đông Lâm đen kịt, ông lôi xềnh xệch Vương Tuyết lối cầu thang: “Bố đưa nó về , phát bệnh .”
So với danh tiếng của con gái, ông càng quan tâm đến danh tiếng mà dày công giữ gìn cả đời. Cứ ngỡ Vương Tuyết khi ly hôn chỉ tìm tái giá, Lý Anh Thái gia đình thì sẽ điều mà dừng . Không ngờ cô cứng đầu đến thế!
Nga
Để Vương Tuyết từ bỏ ý định, ông đặc biệt mời vợ chồng Lý Anh Thái đến nhà khách, hy vọng cô thấy hạnh phúc mà tỉnh ngộ. Nào ngờ vẫn vô ích! Trước đây vì thương con gái ly hôn nhà chồng đuổi về, ông quá dung túng, để giờ đây cô ngày càng ngang ngược. Vương Tuyết 28 tuổi chứ trẻ con ! Mỗi đều tự chịu trách nhiệm cho hành động của , ông dù là cha cũng thể bao che cho cô mãi !
Vương Tuyết giày cao gót nên kéo khó khăn: “Bố, bố buông con !”
Vương Đông Lâm hề giảm tốc độ, thậm chí còn nhanh hơn. Kết quả là Vương Tuyết trượt chân, “bịch” một tiếng ngã sóng soài bậc cầu thang. Cô tức điên lên, bệt luôn xuống sàn, gào lên: “Bố! Sao bố thể con bệnh chứ! Bố thế thì danh dự của con còn gì nữa!”
Vốn dĩ chỉ bốn chuyện, giờ thì , cả tòa nhà tập thể đều thấy tiếng cô gào thét... Vương Đông Lâm chỉ lôi ngay đứa con gái chỗ khác, thật là còn mặt mũi nào ai nữa!
“Con đến cái mặt cũng chẳng cần nữa thì còn cần danh dự gì?”
Vương Tuyết gào lên phản bác: “Vậy bố cũng vu khống con bệnh! Như thế con dám ngoài gặp ai nữa!”
Vương Đông Lâm thấy kéo nổi cô dậy, thấy cô cứ lì đó, giọng ông cũng trở nên nặng nề hơn: “Con chính là bệnh ! Con nghĩ xem con như thế thì bố như vác mặt mà gặp khác nữa hả?!”