Vừa Huấn Vừa Sủng Thô Hán Cấm Dục Nuông Chiều Vợ Yêu - Chương 856

Cập nhật lúc: 2026-04-08 02:04:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Trán Phóng thầm nghĩ, Vương Tuyết nhất là nên gả thật nhanh, biến mất khỏi mắt cô càng sớm càng .

“Cảm ơn nhé~ Băng Băng~ Trẻ con mới học nên mới gọi chệch tên cô thành ‘bệnh bệnh’ đấy.”

Tưởng Thiên Chu gật đầu: “Hóa .”

Vương Tuyết lúc mới thở phào nhẹ nhõm: “Nhà đến , về , chúng hẹn nhé.”

Tưởng Thiên Chu cũng định đưa Vương Tuyết đến chân cầu thang là xong, liền thuận thế đáp: “Được.”

Sau đó, Vương Tuyết sốt sắng giục cho bằng .

Đợi khuất, Vương Tuyết đầu Hứa Trán Phóng, hậm hực: “Đừng tưởng cô giúp vài câu là sẽ mang ơn đội nghĩa.”

Hứa Trán Phóng đảo mắt khinh bỉ, nãy đáng lẽ cô nên toẹt chuyện cô bệnh cho ! Con quả nhiên nên quá lương thiện!

Vương Tuyết Hứa Trán Phóng, nghiêm giọng cảnh cáo: “Sau cô đừng xúi con trai hươu vượn mặt đối tượng của nữa. Còn nữa! Cấm cô bắt chuyện với !”

Hứa Trán Phóng nhíu mày: “Ai bắt chuyện với đối tượng của cô?”

Vương Tuyết hừ lạnh một tiếng: “Thì nãy đấy! Cô chủ động hỏi xem con trai cô đáng yêu ! Hai quen ? Cô thế mà dám bắt chuyện với ! Không mồi chài thì là cái gì?”

Hứa Trán Phóng đảo mắt thêm nữa. Cô nhận Vương Tuyết căng thẳng về đàn ông , nên cô mới cố ý trêu chọc để cô lo sốt vó lên. Dù ác ý một chút, nhưng cũng là do Vương Tuyết nợ cô ! Đây gọi là ác giả ác báo, chứ bắt chuyện cái nỗi gì? Cô việc gì mồi chài khác chứ!

“Cô mà còn lảm nhảm nữa, gặp , sẽ thẳng chuyện cô bệnh đấy... Băng Băng!”

Tiểu Đĩnh T.ử học vẹt theo : “Bệnh~ bệnh~”

Nhìn hai con kẻ tung hứng mắng bệnh, Vương Tuyết nghẹn họng: “Cô dám đe dọa ?”

Hứa Trán Phóng bế Tiểu Đĩnh T.ử đang ôm chân lên, xì một tiếng: “Cứ đe dọa cô đấy, thì nào?”

Vương Tuyết tức đến đỏ mặt: “Bố là Cục trưởng Cục Nông nghiệp đấy!”

Hứa Trán Phóng thản nhiên “Ồ” một tiếng: “Cô nhắc cũng quên mất, đang định tìm bố cô một chuyến đây.”

Đồng t.ử Vương Tuyết co rụt , hoảng hốt hỏi: “Cô tìm bố gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-huan-vua-sung-tho-han-cam-duc-nuong-chieu-vo-yeu/chuong-856.html.]

Hứa Trán Phóng híp mắt, dáng vẻ lúc trông chẳng khác nào một con hồ ly nhỏ tinh ranh đang toan tính điều gì đó.

“Tìm bố cô để cáo trạng chứ gì! Để ông con gái đang âm mưu phá hoại tình cảm của Trưởng khoa Cục Nông nghiệp và vợ .”

Vương Tuyết phản bác: “ lúc nào...”

Hứa Trán Phóng nhanh chậm ngắt lời: “Cô tung tin đồn đàn ông của ngoại tình với đồng nghiệp, hỏi cho lẽ xem bố cô dạy bảo cô thế nào!”

Nghe đến đây, nhuệ khí của Vương Tuyết tiêu tan quá nửa: “Ai dạy bảo chứ, đàn ông của cô vốn dĩ ngoại tình ...”

Hứa Trán Phóng nhướng mày: “ , ai dạy bảo chứ, cô vốn dĩ là bệnh thật mà, chính miệng bố cô đấy thôi.”

Vương Tuyết cứng họng: “...”

là mồm mép tép nhảy! Người đàn ông của cô ngoại tình , sắp bỏ cô đến nơi , để xem cô còn đắc ý bao lâu!”

Mặc dù khi xem mắt với Tưởng Thiên Chu, cô chẳng còn bận tâm đến chuyện của Lý Anh Thái nữa. Thế nhưng, cái loại đàn ông ngoại tình thì chỉ một hai ? là ch.ó bỏ thói ăn vụng, một thì chắc chắn sẽ thứ n.

Mặt Hứa Trán Phóng lạnh hẳn xuống: “Được thôi, thì chúng cứ đối chất mặt đàn ông của và bố cô cho rõ ràng. Để xem hành vi vu khống, bôi nhọ cán bộ công chức chịu trách nhiệm ! Để xem con gái Cục trưởng Cục Nông nghiệp thực sự đặc quyền ?! Cục Nông nghiệp rốt cuộc là nơi để ‘thổ hoàng đế’ một tay che trời ?!”

Nga

Thấy cô năng đanh thép như , Vương Tuyết thoáng hiện vẻ hoảng loạn, giọng điệu cũng run rẩy theo.

“Ai rảnh mà quản đàn ông của cô! Tự giữ chồng thì tìm gì?!”

Nói xong, cô đầu định bỏ chạy.

Hứa Trán Phóng c.ắ.n môi , cô thực sự tát cho Vương Tuyết một cái cho bõ ghét! Đánh c.h.ế.t cô cho xong! khổ nỗi, từ bé đến lớn cô từng đ.á.n.h ai, trong lòng vẫn thấy nhát. Chủ yếu là cô sợ tát cô một cái, cô tát thì ... Tiểu Đĩnh T.ử còn đang ở đây, cô chạy cũng chạy thoát . Đến lúc đó, đ.á.n.h mặt con thì đúng là bóng ma tâm lý cho thằng bé mất.

Thế nhưng, Vương Tuyết hết đến khác châm chọc, chia rẽ tình cảm vợ chồng cô, cô nhịn nổi nữa ! Vô tình thấy một hòn đá chân, Hứa Trán Phóng híp mắt , hì hì! Dù cô nhát gan thật, nhưng trong lòng đang phẫn nộ ngút trời, thể để chịu uất ức , cứ nhát ! Cô lương thiện chứ ngu, bắt nạt đến mức mà còn nhịn thì đúng là rùa rụt cổ ! Chú nhịn chứ thím thì !

Hứa Trán Phóng căn chuẩn góc độ, tung một cú đá về phía ~ Hòn đá lăn đúng đến điểm đặt chân tiếp theo của Vương Tuyết. Không lệch một ly!

Hứa Trán Phóng chẳng thấy đó là may mắn, cô chỉ thấy đá quá đỉnh. Xem năng lực vận động của cô cũng tồi đấy chứ!

Vương Tuyết đang thì lòng bàn chân đột nhiên vấp vật cản, vì đang nhanh nên cô mất đà, cả đổ nhào về phía , tài nào kiểm soát nổi.

 

 

Loading...