Chỉ điều, lúc đó ai sẽ phụ trách kéo lên nhỉ?
Cô tự tưởng tượng khung cảnh tủm tỉm một . mà cơ thể khi dị biến, đến cả việc cũng trở thành hành động nặng nề. Cô cảm nhận rõ từng đợt rung lắc mặt… , là mặt đấy, chắc lên chẳng khác gì ác quỷ.
Dù lê bước lâu là , thì thật Lý Thu mới ... trăm mét. là mỗi bước cực kỳ chậm, nếu nhờ cơ thể to đồ sộ hơn thường thì chắc khỏi chuyện “tiến về phía ”.
Lý Thu nghi ngờ bản biến thành một con ốc sên. ngẫm , chắc ốc sên còn bò nhanh hơn cô. Cô mới tự chê xong thì nhớ : từng tra bách khoa để đề thi năng lực, rõ ốc sên một tiếng đồng hồ bò tới *** mét. Ít cô vẫn nhanh hơn một tẹo đấy chứ!
mà… tại so với ốc sên?!
Lý Thu phiền lòng trong bụng, trong đầu soạn xong một bài phát biểu c.h.ử.i ông trời dài cỡ tám trăm chữ. Mới chuẩn mở miệng c.h.ử.i thì đột nhiên cảm giác cơ thể nhẹ bẫng.
Cái cảm giác giống như một quả bóng căng phồng bỗng xì — xẹp lép chỉ trong tích tắc.
Cô cúi đầu chân, eo, tay.
Cơ thể cô đang dần dần trở hình dáng ban đầu.
“Quái gì ? Phản ứng nhiệt nở lạnh co bài toán gà thỏ chung chuồng đây?” Lý Thu bắt đầu nhăng cuội.
Kệ nó, miễn là trở bình thường là ! Lý Thu cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hẳn, chi là sung sướng.
Chỉ điều là… cô giờ chỉ còn vài mảnh vải rách như nghệ sĩ trình diễn nghệ thuật đường phố .
Lý Thu đưa tay sờ chỗ từng khâu vá da, thầm nghĩ: may mà lúc biến khổng lồ, vết thương bung . Nếu thì lượng m.á.u chảy chắc đủ tạo thành suối, cô khi c.h.ế.t vì mất m.á.u thật chứ chẳng đùa.
Một cơn gió lạnh thổi qua, Lý Thu rít lên một tiếng, “Trời đất ơi, giờ chắc âm bốn, âm năm chục độ mất . Sao mà rét thế !”
Việc cấp bách bây giờ là: 1. giữ ấm, 2. chỉnh đốn hình tượng.
Lý Thu giờ hành động như thường, linh hoạt hẳn lên. Cô nhanh ch.óng rẽ một khúc quanh, tìm thấy một căn nhà cấp bốn bên đường.
Vì t.h.ả.m họa, khu đang quy hoạch thành khu du lịch nên phần lớn nhà cửa thu hồi. Chủ nhà của căn cũng dọn hai tháng . Trong nhà trống rỗng, đến trộm còn chùn bước.
Lý Thu cam tâm, lật tung các ngóc ngách, cuối cùng cũng tìm một ít quần áo cũ ở cạnh tấm ván giường mục nát. Mấy bộ quần áo kiểu dáng cũ kỹ, chắc chủ nhà bỏ vì để trong đáy rương mấy năm trời.
Áo len thủng lỗ, áo khoác may lệch đường chỉ, áo phao trẻ con dùng b.út màu vẽ loạn lên...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-104-tu-chi-tho-kech-di-dang.html.]
Lý Thu chê gì hết, mặc từng cái .
Có vài cái mặc thì cô cũng gấp gọn , định chút nữa nhét lên xe. Dù thừa nhận, nhưng Lý Thu cảm thấy kiểu dị biến như hôm nay, chắc chắn còn xảy . Nếu đến lúc mà nhà, quần áo, chẳng cô sẽ… chạy nude khắp thiên hạ ?
Thu dọn xong, cô lái xe đến bờ sông.
Chiếc xe cô vẫn đậu trong bãi lau sậy bên sông, nóc phủ đầy tuyết. May mà Lý Thu đó phủ mấy tấm bìa và vài bó lau lên kính xe, nên kính đóng băng.
“Mình đúng là thiên tài lo xa mà.” Lý Thu hí hửng, gỡ đống che chắn, chui ngay ghế lái.
Cô ở huyện Thu Giang quá lâu, nếu cứ chần chừ nữa thì đuổi kịp “bếp trưởng” Chu Tấn Thời, mà còn nguy cơ Lý Đông bắt kịp.
Dù cô đợi mãi ở đây mà thấy Lý Đông .
Không hôm đó Chu Tấn Thời c.h.é.m quá hăng, khiến Lý Đông kịp gượng dậy?
Nghĩ đến Lý Đông, lòng Lý Thu trĩu xuống.
Có lúc cô nhớ về đầu hai gặp — Lý Đông trói miệng bằng cà vạt, nhốt trong xe kín, tưởng cô là sống ngang qua.
Từ lúc còn sợ Lý Đông, đến lúc xem như bia đỡ đạn, thức ăn dự trữ, dẫn cùng. Vì sợ ăn thịt nên cô chọn chia tay, mỗi một ngả. Ai ngờ gặp bên sông, tiếp tục đồng hành, cuối cùng chia xa .
Những giằng co trong suy nghĩ đó, chỉ Lý Thu hiểu.
Và cũng từ chuyện đó, Lý Thu hiểu rõ một điều:
Xác sống sẽ dừng ở trạng thái mà họ trở thành zombie, già , phân hủy. Nghĩa là… cô thể tồn tại thêm nhiều năm nữa.
Cô là xác sống, nhưng khao khát .
Còn Lý Đông… mãi mãi thể trở .
…
Thân thể của Lý Đông đúng là đang vấn đề.