Đây là đầu tiên Lý Thu qua đêm ngoài trời trong tiết trời băng giá.
Xung quanh chẳng lấy một ngôi nhà, thậm chí đến cái chòi trú mưa cũng — là núi non hoang vu một bóng .
Trời đen như mực, mây dày che kín trăng . Trong truyện kinh dị, kiểu thời tiết mà xuất hiện thì kiểu gì cũng chuyện chẳng lành. Không thì tên sát nhân tâm thần, còn thì ma quỷ gì đấy.
Tất nhiên, Lý Thu giờ là một con thây ma chính hiệu, sát nhân biến thái mà gặp chắc cũng chạy té khói. Còn ma á? Nếu thật sự ma, thì cũng đến mức bỏ sống mà theo ma sống như cô.
mà Lý Thu vẫn sợ — sợ động vật đột biến bất ngờ xuất hiện, nhất là... ch.ó. Hồi từng chạm trán với một con zombie ch.ó, đúng kiểu ch.ó đầu đàn, bá chủ trong giới ch.ó. Bất kể là thây ma, nó mà thấy là phi tới c.ắ.n sạch.
Nghĩ đến cảnh ch.ó gặm, Lý Thu rùng cả .
Đó cũng là lý do vì cô đậu xe sát rìa đoàn xe.
Tuy cô thể hòa nhập trong, cùng nướng lửa, ăn uống, ca hát nghỉ ngơi… nhưng cách đó xa về phía họ, cô cảm giác như hề cô đơn, vẫn “bầu bạn”.
Trời mùa đông, nếu cứ bật điều hòa mãi thì quá hao xăng, mà giờ tìm xăng còn khó hơn cả kiếm miếng thịt.
Để tiết kiệm, Lý Thu tắt máy lạnh, khóa xe .
Cô gập hàng ghế xuống nối liền với cốp xe, biến thành một chiếc “giường dã chiến” tạm bợ.
Trên cô đắp đủ thứ: mớ áo quần rách nát, rèm cửa giật từ trạm xăng, chăn giữ nhiệt “mượn tạm” từ hai trai qua đường, và cả chiếc chăn bông mà Chu Tấn Thời từng để cho cô ở khu dịch vụ.
Bên trong chăn, cô dán mấy miếng sưởi giữ nhiệt — còn sót từ những “chôm chỉa”. Dù ấm chẳng đáng bao nhiêu nhưng gom góp từng tí một vẫn còn hơn .
Tóm , cô đắp hết những gì thể đắp, chỉ chừa cái đầu đội mũ lông vũ.
Nếu ai tạt ngang và liếc xe lúc , chắc chỉ thấy một đống vải lù lù như trái bóng, tuyệt đối phát hiện thật bên trong.
Lý Thu tự nhủ: "Ngủ ngủ , ngủ sớm sẽ thấy lạnh nữa, mai trời nắng."
càng cố lảng tránh cái lạnh, cô càng cảm thấy rét run.
Mặc dù quấn như đòn bánh tét, nhưng đêm lạnh hơn ngày gần 20 độ, thở là bốc khói, trong xe sưởi thì cũng thôi.
Lý Thu vùng vẫy chui dậy, tay chân lạnh ngắt.
Dù ngoài trời tuyết, nhưng gió thì thô ráp như đá mài, ào ào như xé rách khí.
Gió đập cửa kính "rầm rầm" như tiếng còi hú, từng đợt từng đợt như giày vò dây thần kinh của cô.
“Ồn ào c.h.ế.t.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-106-co-chay-anh-duoi.html.]
Lý Thu với tay chạm cửa kính — lạnh buốt tới tận xương.
Chạm như đụng trúng một tảng băng chứ cửa kính xe.
Cô xuống nữa.
Cô vì lạnh: xe tắt máy, lượng ấm tích từ ban ngày chẳng mấy chốc bay hết.
Nếu cứ ngủ trong xe thế đến sáng, sẽ biến thành cái xác đông lạnh kiểu gì.
Lý Thu cựa quậy tay chân, ngán ngẩm bò khỏi xe.
Cần nghĩ cách khác để sưởi ấm.
Cô lục trong xe một lượt xem còn vật dụng gì thể nhóm lửa: hai thùng than đá nguyên khối, hai ký than vụn, vài cái bật lửa, vài cây nến, thêm ít cành khô nhặt ở ngã ba đường đó.
cành cây tuyết thấm ướt, thôi khó cháy.
Lý Thu bật lửa đốt thử một cành. Chờ mãi, chỉ thấy khói nghi ngút bốc lên.
Mắt đau, nhưng nước mắt vẫn tự trào như suối.
Chỉ trong chốc lát, hai mắt Lý Thu đỏ hoe, giống y như hai trái nho khô ngâm rượu vang.
“Cái quái gì cháy cho dễ trời? Cô lau nước mắt xổm suy nghĩ.
Một hồi , cô đến kết luận: thứ dễ cháy nhất bây giờ… chính là bông gòn trong đống áo rét.
“Khác gì uống rượu độc để giải khát, đốt đáy nồi để nấu cơm chứ?!” Cô tự mắng , nhưng tay thì ngừng rạch áo, moi từng nắm bông .
Lý Thu chẳng kinh nghiệm nhóm lửa gì cả, càng kỹ năng sinh tồn ngoài trời.
Làm nhóm, dựng — tất cả đều do mấy năm cày truyện sinh tồn hoặc xem phim truyền hình mà học mót . Có đúng thì… thôi kệ, cứ tới , thành công.
Cô đặt mấy cục than dài ở , xếp mấy cành cây ướt quanh thành vòng tròn. Giữa mấy cục than tạo trống nhét bông gòn , rắc lên ít than vụn.
Cuối cùng thì lửa cũng cháy lên.
Lửa bùng lên thì mấy cành cây ướt mới bắt đầu bén. Cứ mà cháy, tỏa nhiệt.
Lý Thu “oa oa” mừng rỡ, chìa đôi tay sưng phồng vì lạnh sưởi. Cảm giác ấm áp đúng là hạnh phúc tuyệt vời.