Đám thây ma thông minh chỉ suy nghĩ mà còn thể nhảy vọt như loại bò sát. Nói một cách dễ hiểu, chúng sức mạnh thô bạo của chuột túi, sở hữu độ linh hoạt của thỏ rừng.
Với dị năng giả cấp thấp thì đúng là một cơn ác mộng.
Huống chi, trong đám đó còn một con lưỡi dài cấp cao đang rình rập như hổ rình mồi.
Lúc Lý Thu kéo mấy cái bao bố ngoài, A Phi vẫn còn đang chơi trò “chim cứu gà con” phiên bản sinh t.ử, chạy vòng quanh mấy cột bê tông to tổ bố để né đòn, đám thây ma đuổi như đuổi vịt.
Mỗi khi con nào chuẩn đuổi kịp, ngoắt , tay chân vung loạn đ.ấ.m đá.
Người “loạn quyền đ.á.n.h c.h.ế.t lão sư phụ”, đúng là hên xui mà đ.ấ.m bay hai con.
đám thây ma thông minh chỉ lao bừa. Chúng chia chặn lối thoát của A Phi, dồn một góc tường.
A Phi chính thức hết đường chạy.
Hai con đ.ấ.m lúc hùng hổ lao lên đầu tiên, miệng há rộng như nuốt .
Lý Thu ở cửa siêu thị, mặt cảm xúc, mắt lạnh như băng chuyện.
Chỉ liếc một cái, cô thấy chiếc SUV của .
Ba cô từng : xe là ngôi nhà thứ hai của con .
Lý Thu vẫn luôn lái chiếc xe đó, chất đầy những thứ cô thích – như con gấu dâu tây nhỏ xíu treo bên cửa sổ, tấm rèm che nắng do cô tự cắt may từ rèm cửa cũ. Bên trong xe là cả một thế giới lung linh mà cô tỉ mẩn tạo nên.
Vậy mà giờ đây, bốn bánh xe đ.â.m xẹp lép, nắp capo méo mó, xe lõm chỗ , móp chỗ , đèn hai bên vỡ tan tành, cửa xe còn đập bẹp dúm như lon nước ngọt dẫm nát.
Mới xa chút xíu, giờ thành vĩnh biệt – vĩnh biệt xe.
Lý Thu rằng, bước thẳng giữa đám thây ma, tới gần A Phi, giơ tay tặng một cái bạt tai vang dội.
A Phi đang sống c.h.ế.t một phen, tim sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, ai ngờ ăn ngay một cái tát, đến mức hình mấy giây, ôm mặt rên rỉ:
“Chị gì trời! Huhu, còn từng đ.á.n.h bao giờ!”
Lý Thu chẳng buồn đáp, xoay như múa Thái cực, … vung tay tát từng con thây ma một vòng.
“Bốp!”
“Chát!”
“Chát! Bốp! Bốp!”
Tiếng tát vang lên như roi da quất mặt trống, cái mạnh hơn cái , thôi cũng tay đang nổi giận cỡ nào.
A Phi ôm nửa cái mặt sưng tều, dám hó hé gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-135-ai-cung-xung-dang-an-combo-muoi-cai-tat-rong-giang-tran.html.]
Bởi vì chị đại chỉ tát một cái. với mấy con thây ma? Mỗi đứa ăn trọn combo mười cái tát kiểu “Giáng Long Thập Bát Chưởng”!
A Phi thấy còn cảm động: chị đại vẫn coi là “” đấy chứ.
Đám thây ma cũng tát cho choáng váng.
Ban đầu thấy Lý Thu tới, chúng còn tưởng là , nên chút xao động.
Ai ngờ tay cô chạm mặt, đám thây ma lập tức thấy đầu óc như ai đó “quét rác”, thông thoáng từng .
Rồi trong đầu đồng loạt hiện ba dòng suy nghĩ:
Cầu xin tha thứ — Dâng trọn trái tim — Quỳ xuống thần phục.
Đám thây ma ngay lập tức ngưng chiến, ánh mắt trở nên ngây dại như xác sống, đồng loạt … ngẩn ngơ Lý Thu.
Ở xa xa, con lưỡi dài đang đợi thời cơ thấy . Nó nhún lao vọt tới, đồng thời phóng cái lưỡi dài tới ba, bốn mét như đòn roi.
Trên cái lưỡi chi chít những cái gai sắc ngược, quật trúng chắc chắn thịt nát xương tan.
Lý Thu giận đến mắt đỏ rực, gặp ai tát nấy, giơ tay tặng luôn con lưỡi dài một cú bạt tai tạt gió bay về.
“Chát!!”
Con lưỡi dài đ.á.n.h bay đất, cái lưỡi dài thượt như ống nước rơi thẳng xuống nền xi măng, quên luôn cả việc thu về.
Trong mắt nó lóe lên một tia hoang mang.
Nó Lý Thu, trong đầu cũng hiện lên đúng ba dòng chữ .
Chỉ cần thấy cô thôi, nó liền run lẩy bẩy như đứa trẻ lạc giữa chợ đêm gặp , ánh mắt giấu nổi sự thần phục và… kính ngưỡng.
Sau khi xử đám thây ma phá hoại “ngôi nhà thứ hai”, Lý Thu mới cúi xuống tay , phát hiện dính m.á.u.
Máu đen sẫm, là m.á.u của cô.
Hóa là vết thương viên đá của đồng đội A Phi ném trúng lúc nãy trong siêu thị. Không sâu lắm, chỉ là trầy da, cô tùy tiện lau , m.á.u dính cả tay cả mu bàn tay.
Cô ngẩng đầu, đám thây ma xếp hàng ngay ngắn mặt, quên luôn sự tồn tại của A Phi và đám đang chui rúc trong xe.
Bọn chúng như đang chờ lệnh cô tay điều binh khiển tướng.
Lý Thu thầm nghĩ: Trước đây cô từng thử, thây ma uống m.á.u cô mới chịu lời.
Vậy mà giờ đây, chỉ cần chạm m.á.u cô thôi, thuần phục?