Ven đường đậu hai chiếc SUV bảy chỗ, đều rộng rãi. Trong đó, chiếc màu trắng sang chảnh hơn hẳn, còn chiếc màu đen thì trông kín đáo và thực dụng hơn nhiều.
Chiếc màu đen chất đầy hành lý. Bé Phô Mai bọc kín như bánh chưng, đang ngoan trong xe đẩy, tò mò ngó ngoài cửa sổ.
Anh Đùi Gà và mấy khác xoa tay canh chừng, cảnh giác cao độ, đề phòng bỗng nhiên lũ xác sống kéo tới.
May , con phố im ắng bất thường, đến cả tiếng gào thét đặc trưng của zombie cũng .
Người tới đầu tiên là Ôn Nhu, theo là một con ch.ó vàng to bự.
Con ch.ó vàng phóng , dáng vẻ oai phong như thể chuẩn lao c.ắ.n khiến cả đám giật thót tim.
Ôn Nhu vội giải thích:
“Đừng sợ, nó c.ắ.n ! Là chị đại cho nó theo em đấy.”
Cả nhóm liền vỡ lẽ:
“Không hổ là chị đại! Ngay cả ch.ó cũng nuôi !”
Ôn Nhu đỡ trán, cũng chẳng buồn giải thích rằng con ch.ó thật của Lý Thu, liền nhanh ch.óng truyền đạt lời dặn:
“Chị đại bảo mấy lái xe đến thẳng cửa siêu thị là , bên đó xác sống tản hết . Ủa mà mấy kiếm hai chiếc xe ?”
A Phi gãi đầu:
“Bọn định là…”
Anh còn xong, Ôn Nhu thở phào:
“Vậy là em khỏi thuyết phục các . Em đang lo mở lời đây. Chị đại quốc gia đang xây dựng một căn cứ mới ở thành phố Bạch Lâm, nếu tụi đến đó thì cuộc sống sẽ đỡ hơn bây giờ nhiều.”
Sáu liền đồng lòng cái rụp!
Quãng đường cũng xa, chỉ tốn chút xăng thôi.
Ngồi trong xe, Ôn Nhu lấy hộp sữa mang theo đưa cho bé Phô Mai, nở nụ nhẹ tênh:
“Các , chị đại lắm. Dẫn em tìm đồ trong siêu thị nữa cơ. Tụi em may mắn lắm, tầng hai còn sót nhiều đồ ăn. Em chuyển hết cửa siêu thị , tí nữa chất lên xe là xong, thế là khỏi sợ đói nữa.”
Nghe , Tiểu Tôm Hùm càng thêm hổ:
“Sớm thế thì em b.ắ.n chị …”
Trong game, nghề của là xạ thủ nỏ, ngoài đời cũng mê b.ắ.n s.ú.n.g ở sân tập, nên thiên tai, dị năng thức tỉnh của chính là năng lực ném chính xác. Gì tay cũng thành v.ũ k.h.í – lực mạnh, độ chính xác cao gấp mấy thường.
Tiểu Tôm Hùm dùng khuỷu tay còn lành thúc nhẹ Ôn Nhu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-143-con-gai-bien-thanh-cu-de-cham-chap-roi.html.]
“Em với chị đại bao lâu nay, em nghĩ giùm xem, nên xin chị kiểu gì đây?”
Ôn Nhu nhớ mấy ngày sống cùng Lý Thu:
“Hình như chị mê thịt. Nếu đường tới Bạch Lâm mà tụi gặp động vật biến dị, b.ắ.n vài con mang về tặng chị đại !”
Hình ảnh Lý Thu ăn xúc xích rưng rưng nước mắt vẫn còn in đậm trong đầu Ôn Nhu.
Gương mặt chị đại hồng hào khỏe mạnh, giống từng chịu đói. Vậy chắc chắn là mê thịt .
Mà mê thịt còn chịu chia cho cô và ông cụ ăn… đúng là quá tuyệt vời!
Ôn Nhu vốn là dễ cảm động, chỉ cần ai với cô một chút là cô thể cảm kích khôn cùng, tự động nâng đối phương lên tầng mây. Thế nên trong lòng cô lúc , Lý Thu trở thành một hình tượng vĩ đại đến mức thể chạm tới.
Tiểu Tôm Hùm gật đầu nghiêm túc:
“Đã đến lúc thần xạ thủ tay ! Ít nhất săn hai con heo rừng!”
Phô Mai uống sữa ngọt múa tay múa chân, vui vẻ reo lên:
“Heo heo~.”
Lý Thu tận mắt thấy nhóm rồng rắn kéo tới.
Cả đám bên cạnh xe, gãi đầu gãi tai, ngượng ngùng đưa chìa khóa xe qua, há miệng mấy vẫn mở lời .
Cuối cùng, Tiểu Tôm Hùm lấy hết dũng khí:
“Chị đại ơi, cho tụi em theo với! Em thể săn thú! Không săn heo rừng thì gà rừng, thỏ hoang cũng ạ!”
A Phi phụ họa:
“Em thể vác đồ! Người em cao to khỏe mạnh, leo mười tám tầng lầu hề hấn gì!”
Chị Mỡ giơ tay:
“Em nấu ăn! Biết cả món ngọt nữa ạ!”
Cái còn đáng giá một chút, Lý Thu l.i.ế.m môi một cái.
Anh Đùi Gà đập mui xe:
“Em sửa xe! Trừ khi nó nát như đống sắt vụn, chứ xe nào cũng sửa !”
Lý Thu híp mắt. Mùa đông lạnh buốt, xe hư là chuyện như cơm bữa. Có một thợ sửa xe theo bên cạnh đúng là tiện lợi thật.