Lý Thu tròn xoe mắt:
“Anh mắng ?”
“ mắng cô gì?” Chu Tấn Thời nghiêm túc hỏi.
Lý Thu bắt đầu phân tích logic:
“Bộ đàm quý lắm mà mất. Theo lý thì cũng giận tí cho khí thế chứ?”
Chu Tấn Thời: “…”
Để chiều theo suy nghĩ kỳ quặc của cô, Chu Tấn Thời nhíu mày thật sâu:
“Thế ?”
Lý Thu âm thầm lùi vài bước. Biểu cảm đúng là “giận dữ" , y chang vẻ mặt khi c.h.é.m zombie. Mày nhíu càng c.h.ặ.t, d.a.o vung càng nhanh, kiểu như đang chơi c.h.ặ.t trái cây điện thoại, xoẹt xoẹt xoẹt.
Nghĩ đến đây, Lý Thu bất giác đưa tay sờ cổ, sờ đầu.
Ổn , cổ còn nguyên, đầu cũng rơi.
Chu Tấn Thời đôi khi thật sự hiểu mấy hành động của cô. Nhìn thế chẳng khác gì cô đang sợ đột nhiên bổ d.a.o xuống .
Chẳng lẽ là do khí chất “thần thuật” quá nặng?
Anh cúi đầu món “thần thuật” tay. Kỳ lạ là đây cứ thấy Lý Thu là “thần thuật” sẽ phát tín hiệu mạnh, cứ như lao quyết chiến. gần đây yếu dần, thậm chí còn hứng thú gì nữa.
Vậy vấn đề ở “thần thuật”, mà là ở chính ?
Chu Tấn Thời bắt đầu nghiêm túc tự kiểm điểm bản .
Hai , mỗi một mớ tâm sự, im lặng ai với ai câu nào.
Lý Thu còn nhân cơ hội lấy hai cục bông y tế nhét mũi.
Chu Tấn Thời đúng là thơm đến mê mẩn. Cô thể để lộ . Nếu lỡ phát hiện, c.h.é.m cô chắc chỉ cần 0.0001 giây.
Chu Tấn Thời thấy cô thế liền hỏi:
“Cô ?”
Người thường nhét bông mũi chỉ hai lý do. Một là chảy m.á.u cam — mà thấy cô chảy m.á.u. Vậy chỉ còn lý do hai: xung quanh mùi khó chịu.
Anh khẽ mím môi. Hôm qua chiến đấu tới mức m.á.u me be bét, suốt đêm nghỉ. Rồi cùng đội xe tìm Lý Thu, kịp tắm rửa đồ.
Hơi… mùi cũng là điều dễ hiểu.
Chu Tấn Thời lập tức lùi xa cô một chút. Lúc đầu hai cách một mét, giờ thì hai mét.
Lý Thu dù khó hiểu tự dưng lùi , nhưng mùi hương khiến cô choáng váng lúc loãng chút, lý trí cuối cùng cũng thắng cơn đói khát.
Nếu Chu Tấn Thời đang nghĩ cô thấy "hôi", chắc chắn cô sẽ ôm mặt ròng mà gào lên:
“Không bếp trưởng ! Anh gì mà hôi chứ, thơm đến chấn động luôn !!”
Chu Tấn Thời nhớ đám xác biến mất trong bãi đậu xe:
“À đúng , khi cô lấy xe thấy mấy x.á.c c.h.ế.t ? Có cả đầu heo, cả zombie. Tối qua thấy cô , cứ tưởng cô gặp chuyện .”
Lý Thu:
“Có chứ, nhiều lắm, suýt té xỉu! thấy còn ở thị trấn nên chạy vòng qua chỗ khác né bọn nó. Mọi tìm hả?”
Nghe , tâm trạng buồn buồn ban nãy lập tức tan biến còn dấu vết.
Lý Thu đúng chuẩn diễn viên thực lực, nửa thật nửa giả như thật, khiến Chu Tấn Thời tin luôn chút nghi ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-168-ly-thu-dung-la-cao-thu-dien-xuat.html.]
Anh giải thích qua chuyện tối qua rút quân gấp, nghiêm giọng:
“Dạo cẩn thận. Anh nghi ngờ thứ gì đó đang theo dõi đoàn xe , mang xác . Chưa rõ là địch bạn.”
Lý Thu ngoài mặt thì gật gù phụ họa: “Trời ơi ghê , đáng sợ quá hà~”, nhưng trong lòng thì liên tục phân tích nét mặt của Chu Tấn Thời, phát hiện trời!?
“Thôi bỏ , lo chuyện mắt . Nơi giống gian độc lập, em tuyệt đối rời khỏi . Trừ khi bất đắc dĩ, đừng chia .”
Đây là việc ưu tiên lúc .
Lý Thu thích kiểu như — hỏi tới cùng, bới móc quá khứ, chỉ giải quyết vấn đề hiện tại.
“Dạ!”
Cô kể cho Chu Tấn Thời chuyện gặp Trương Tuyết Chân hồi sáng.
Trời sắp tối. Lý Thu dám chắc lời Trương Tuyết Chân thật giả.
Chu Tấn Thời lập tức quyết định:
“ thu xếp xong là trong.”
Trong tay “thần thuật”, thêm dị năng nữa, Chu Tấn Thời dường như chẳng sợ gì.
Lý Thu vội vàng:
“Vậy cũng chuẩn chút!”
Cô chạy tới cốp xe, dùng che chắn, tranh thủ nhét thêm một đống thịt khô ba lô.
Từ lúc gặp Chu Tấn Thời, cô cứ đói bụng liên tục, ăn mãi no.
Cứ nhét thêm, càng nhiều càng !
Chu Tấn Thời thì gọn gàng nhẹ nhàng, ba lô chỉ đựng t.h.u.ố.c men, nước uống, bánh quy, và còn chuẩn một phần cho Lý Thu nữa. Dù , vẫn nhẹ bẫng.
ba lô của Lý Thu thì… đúng là một kỳ quan. Nó to gần bằng cô, nặng đến mức như chạm đất.
Không đùa , Chu Tấn Thời nghi ngờ cô ôm trọn cả gia tài trong xe lên luôn !
Anh theo phản xạ định tới giúp, ai ngờ Lý Thu vẩy tay như điện giật, còn lùi mấy bước:
“ tự lo !”
“Xin .” Chu Tấn Thời lịch sự xin vì lỡ vượt giới hạn, :
“ gõ cửa .”
Cánh cửa biệt thự mở , lùn ló đầu ngoài.
Chu Tấn Thời lễ phép:
“Chào , ở đây bọn thể nghỉ nhờ ? Bọn hai .”
Người lùn nhoẻn miệng :
“Đương nhiên , hoan nghênh hai bạn.”
“Chỉ là... bạn của thật sự cần giúp đỡ chứ?”
Lý Thu — kẻ vác cả kho lương thực lưng — gào lên tiếng gầm giận dữ cuối cùng:
“ thật sự cần giúp mà!!”
“Ừ, cô cần.” Chu Tấn Thời bình tĩnh đầu.